Chú À, Xin Đừng Nuông Chiều Em

Chương 12

/1333



ơi, cháu chỉ đói thôi...

đói lắm luôn..." Nghe vậy, Nguyễn Hạo Thịnh sững sờ, im lặng mất hai giây, rồi hít sâu hai hơi để trấn tĩnh.

Cuối cùng, anh ngẩng đầu, trầm giọng ra lệnh "Tìm quán nào gần đây, dừng xe ăn cơm " Đây chỉ là một quán ăn nhỏ ven quốc lộ, chẳng có gì đặc biệt.

Ông chủ quán đã mở tiệm ở đây nhiều năm, nhưng cảnh tượng hôm nay đúng là lần đầu tiên ông ta được chứng kiến Một loạt xe Audi đen bóng loáng đỗ ngay trước cửa quán, biển số quân đội đỏ chót với ký hiệu bắt đầu bằng "Kinh V"nannghe nói đây là biển số của một đơn vị cấp cao trực thuộc quân đội.

Không có bối cảnh khủng, ai dám gắn cái biển này chứ?

Mà nhìn xem, cả một dãy bàn toàn là lính tráng, ai nấy đều khí chất phi phàm, trên vai đeo đầy quân hàm.

Con trai ông chủ là sinh viên đại học, hè này về nhà phụ giúp quán, vừa liếc qua đã thầm thì với cha mình “Bố ơi, trong đám người này, thấp nhất cũng là thượng úy, còn cái người ngồi bên cạnh cô gái kia, là tướng đấy Hai sao trên vai kìa ” Lúc này, cả nhóm đã an tọa trong quán.

Là cận vệ trưởng của Nguyễn Hạo Thịnh, việc gọi món dĩ nhiên thuộc về Tiểu Lý.

Thế nhưng, Tiểu Lý cứ cầm thực đơn lật qua lật lại cả buổi mà không thốt nổi một chữ.

Những người khác đều nhẫn nại chờ đợi, dù có sốt ruột cũng không ai dám hó hé, bởi vì ngay cả Nguyễn Hạo Thịnh cũng chưa mở miệng.

Thành ra, cả đám sĩ quan đều ngồi ngay ngắn, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

Ngoại trừ một người.

“Chú Lý, chú gọi món đi chứ Con đói sắp chết rồi đây này ” Thẩm Thất Thất gục xuống bàn, chu môi thúc giục.

Cô bé đã uống đến mấy cốc nước lọc rồi, cái bụng toàn nước chứ chẳng có gì bỏ vào Tiểu Lý ngẩng đầu, mặt đầy khổ sở nhìn Nguyễn Hạo Thịnh, giọng bối rối “Báo cáo thủ trưởng, toàn bộ quán này… chỉ bán món Tứ Xuyên ạ.” À phải, là cận vệ kiêm trợ lý đời sống của thủ trưởng, Tiểu Lý dĩ nhiên nắm rõ sở thích ăn uống của Nguyễn Hạo Thịnhnanmà trong danh sách kiêng kị của anh, cay chính là kẻ thù số một Giờ thì tiêu rồi… Tiểu Lý rơi vào trầm tư tự trách.

Lẽ ra không nên chọn quán này “Có sao đâu?

Đồ cay mới ngon chứ ” Thẩm Thất Thất hoàn toàn không quan tâm.

Vừa nghe là món Tứ Xuyên, mắt cô bé lập tức sáng rỡ, vẫy tay gọi ông chủ quán lại rồi bắt đầu gọi món như một thực khách sành ăn “Để con gọi cho Gà xào ớt khô, bò xào vỏ quýt, dạ dày bò tê cay, canh chua cay, huyết gà om chua cay… À, nhớ thêm đậu hũ Ma Bà nhé Món này con thích nhất đó ” Nhìn cái dáng hăng hái gọi món của cô nhóc, cả đám lính ai cũng đổ mồ hôi lạnh.

Không ai hiểu cô bé lấy đâu ra danh sách món ăn Tứ Xuyên đầy đủ như vậy, mà đã gọi là phải gọi toàn món cay nồng xé lưỡi Tiểu Lý khóe miệng co giật, lén liếc sang Nguyễn Hạo Thịnh, nhưng chỉ thấy anh vẫn lặng im, không biểu lộ cảm xúc gì.

Ông chủ quán thì vui vẻ ghi chép thực đơn, sau đó hỏi thêm “Mấy vị có muốn uống gì không?” Câu hỏi vừa thốt ra, sắc mặt Nguyễn Hạo Thịnh lập tức trầm xuống.

Nhưng may thay, Thẩm Thất Thất nhanh nhảu vẫy tay “Không cần, không cần Bọn họ còn phải lái xe, gọi nước trái cây thôi ” Một thảm họa chưa kịp nhen nhóm đã bị cô nhóc này dập tắt trong chớp mắt.

Một lát sau, đồ ăn nóng hổi được bưng lên, nhưng khi




/1333

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status