Chú À, Xin Đừng Nuông Chiều Em

Chương 10

/1333



Thất Thất lạnh gáy.

Không nghe anh nói gì, Thẩm Thất Thất vô thức nuốt nước bọt rồi giải thích "Họ nghĩ cháu là...

nhân viên y tế, nên nhờ cháu giúp đỡ người bị thương, rồi...

rồi cháu cũng không hiểu sao lại đến bệnh viện này..." Anh vẫn không nói gì, môi anh khép lại thành một đường thẳng, rõ ràng là đang kiềm chế sự tức giận.

Nếu không kiềm chế, chắc chắn anh sẽ tặng cho cô một trận dạy dỗ không nhẹ "Ai bảo cháu đem quân phục đến đây?

Cháu có đầu óc không?" Nguyễn Hạo Thịnh quát lớn, vươn tay lại bế cô từ bồn rửa xuống, lạnh lùng nói "Rửa tay sạch sẽ cho chú " "Dạ." Thẩm Thất Thất ngoan ngoãn đáp, bắt đầu rửa tay, mà vết máu đã khô lại từ lâu, nhưng bên cạnh lại có một quả bom hẹn giờ đang đứng nhìn, khiến cô phải rửa tay thật cẩn thận mất một lúc lâụ Sau khi rửa tay xong, cô vừa định đứng thẳng lên nói với Nguyễn Hạo Thịnh là cô đã làm sạch rồi, thì anh đột ngột quay người, đi thẳng ra ngoài nhà vệ sinh.

Thẩm Thất Thất ngẩn người một chút, vội vàng chạy theo anh, còn không quên cầm theo bộ quân phục bị anh vứt sang một bên.

Lấy nhà vệ sinh làm trung tâm, phạm vi mười mét xung quanh đều bị phong tỏa, cấm bất kỳ ai đến gần.

Nguyễn Hạo Thịnh vừa bước ra ngoài, Tiểu Lý liền nhanh chóng tiến lên đón "Thủ trưởng, lãnh đạo bệnh viện đãnan" Chưa nói hết câu, ánh mắt anh ta đột nhiên dừng lại khi thấy cô gái đi ngay sau thủ trưởng, rồi kinh ngạc thốt lên "Tiểu Thất?

" "Chào chú Lý ạ " Đi theo sau Nguyễn Hạo Thịnh, Thẩm Thất Thất ngước mắt nhìn Tiểu Lý, sau đó lại ỉu xìu cúi đầu xuống.

"Đưa cô ấy lên xe trước, chờ tôi quay lại." Nói xong câu này với vẻ mặt vô cảm, Nguyễn Hạo Thịnh không thèm liếc nhìn Thẩm Thất Thất lấy một cái mà đã sải bước rời đi.

Các vệ sĩ xung quanh thấy thủ trưởng đi ra cũng lập tức nối gót theo, chỉ chốc lát sau, hiện trường chỉ còn lại Thẩm Thất Thất và Tiểu Lý.

"Trời ơi, tổ tiên nhà tôi ơi Cô làm bọn tôi lo chết đi được Đang yên đang lành không chịu ngoan ngoãn ngồi trên xe, chạy lung tung làm gì hả?

" Chờ mọi người đi hết, Tiểu Lý cuối cùng cũng không nhịn được mà lên tiếng trách mắng.

Nhưng nhìn thấy cô bé cúi đầu ủ rũ, anh ta lại không dám nói nặng thêm.

Ai mà không biết cô nhóc này chiếm vị trí quan trọng thế nào trong lòng thủ trưởng chứ Ai dám chọc cô ấy giận?

"Cháu xin lỗi..." Thẩm Thất Thất cúi đầu, thái độ nhận lỗi rất thành khẩn.

Chính vì vậy mà càng không ai nỡ trách cô.

Nhìn dáng vẻ đáng thương này, ai mà không mềm lòng cho được Tiểu Lý bất lực thở dài, lắc đầu gọi điện cho mấy sĩ quan khác thông báo rằng đã tìm thấy người, không cần tiếp tục tìm kiếm nữa.

Sau đó, anh ta quay lại nhìn Thẩm Thất Thất, nói "Tiểu tổ tông ơi, đi thôi, tôi đưa cô lên xe trước." "Dạ..." Thẩm Thất Thất ngoan ngoãn gật đầu, theo Tiểu Lý ra bãi đỗ xe bên ngoài bệnh viện.

Bãi đỗ xe này được ngăn riêng, chỉ dành cho Nguyễn Hạo Thịnh và đoàn tùy tùng của anh.

Năm chiếc Audi màu đen đậu ngay ngắn, biển số đỏ chót vô cùng bắt mắt.

Thẩm Thất Thất lên xe của Nguyễn Hạo Thịnh, tháo giày ra, ngồi xếp bằng trên ghế sau, trong tay vẫn ôm chặt bộ quân phục dính đầy bụi bẩn.

Tiểu Lý ngồi vào ghế lái, vừa nhìn thấy cảnh này, chân mày lập tức nhíu chặt "Bộ quần áo đó của ai vậy?" "Của chú." Nhìn bộ quân phục trong tay, Thẩm Thất




/1333

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status