trắng.
Khuôn mặt đẹp trai hiện rõ sự khó chịu, vẻ lạnh lùng hiện rõ.
Các cận vệ đi trước mở đường, phía sau là sáu, bảy người lính trong quân phục, ai nấy đều nghiêm nghị.
Thẩm Thất Thất giật mình, lập tức cúi đầu, vội vàng bước nhanh về phía nhà vệ sinh.
Bên này, Nguyễn Hạo Thịnh đang đi nhanh về phía trước dưới sự bảo vệ của cận vệ, tầm mắt vô tình quét qua sảnh.
Đôi mắt đen láy của anh chợt lóe lên tia ngạc nhiên "Tiểu Ngoan?" Thẩm Thất Thất cứng đờ, càng siết chặt bộ quân phục trong tay, bước chân càng nhanh hơn, đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Nguyễn Hạo Thịnh chắc chắn là mình không nhìn nhầm, anh đẩy mạnh cận vệ phía trước, bước vội vàng về phía cô gái.
Mọi phóng viên đều bị tình huống bất ngờ làm cho đứng sững lại, ngơ ngác nhìn theo người mà họ đang phỏng vấn đã biến mất trong hành lang.
Tất cả nhìn nhau chẳng biết làm sao.
"Sếp đột nhiên có việc riêng, mọi người vui lòng đợi một chút nhé." Cuối cùng, trợ lý của sếp, anh Lý, xuất hiện để hòa giải tình huống, chắn trước mặt mấy phóng viên, còn ra hiệu cho các cận vệ giữ lại đám nhà báo, không cho ai lại gần khu vực mà Nguyễn Hạo Thịnh vừa biến mất.
Thẩm Thất Thất lao vào nhà vệ sinh, hoàn toàn không kịp đóng cửa lại, chỉ thấy một bóng hình nhanh như gió của Nguyễn Hạo Thịnh đã xuất hiện ngay trước mặt cô.
Ánh mắt anh lạnh như băng, tức giận nhìn cô.
"Chú...
chú?" Thẩm Thất Thất rụt cổ lại, ôm bộ quân phục vào người, lùi ra sau một bước, thận trọng nhìn Nguyễn Hạo Thịnh đang giận dữ.
Nguyễn Hạo Thịnh không nói gì, mặt anh lạnh như băng, nhưng khi nhìn thấy đôi tay đầy máu của cô, ánh mắt anh chợt thay đổi.
Chỉ trong nháy mắt, anh đã vươn tay kéo cô lại gần, nghiêm giọng hỏi "Cháu bị thương sao?" Còn chưa để Thẩm Thất Thất trả lời, anh đã giật lấy áo cô, hình như muốn kiểm tra vết thương.
"Không không không..." Thẩm Thất Thất hoảng sợ, vừa định giãy giụa, thì Nguyễn Hạo Thịnh đột ngột dừng lại, quay người đi về phía cửa, khóa lại rồi quay lại đối diện với cô.
"Rốt cuộc cháu bị thương ở đâu?" Ánh mắt anh sắc bén nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp của cô, nhưng sắc mặt anh thì không hề dễ chịu chút nào.
"Cháu không bị thương đâu, máu này là của người khác..." Cơ thể cô bỗng dưng bị bế lên, Thẩm Thất Thất thét lên một tiếng, chưa kịp phản ứng thì cô đã bị anh đặt nhẹ nhàng lên bồn rửa tay.
Nguyễn Hạo Thịnh lạnh lùng nhìn cô, giật mạnh bộ quân phục trong tay cô ra, nhìn một chút vào vết máu dính trên đó rồi nhíu mày, vứt sang một bên.
Anh lập tức xốc áo cô lên, để lộ chiếc áo lót màu hồng dễ thương, làn da trắng như tuyết hiện rõ trước mắt anh.
Thẩm Thất Thất bị hành động của anh làm cho hoảng sợ, sắc mặt tái mét, vừa định mở miệng thì Nguyễn Hạo Thịnh đã vòng tay ôm lấy eo cô, xoay người cô lại, để lộ phần lưng trần khiến ánh mắt anh không chút cảm xúc nhìn vào.
Anh chỉ đơn thuần kiểm tra xem cô có bị thương hay không, không hề có chút du͙c vọng trong ánh mắt.
Khi thấy cô không có vết thương nào trên cơ thể, anh đặt cô xuống và định kéo quần cô xuống.
Lúc này, Thẩm Thất Thất mới tỉnh táo lại, vội vàng ôm chặt quần của mình và giải thích "Máu là của người khác, là của người khác..." Nguyễn Hạo Thịnh ngừng lại, từ từ nâng mắt lên, tay vẫn đặt trên eo cô.
Đôi mắt sâu như đêm tối của anh nhìn chằm chằm vào cô, khiến Thẩm
|
/1333
|

