đặt chiếc hộp lên giường rồi quay người rời đi.
Nghe tiếng cửa đóng sầm, Tần Giai Nhiễm thở phào.
Cô không thích tiếp xúc với những người thân cận bà chủ, nếu tránh được thì sẽ tránh ngay.
Tần Giai Nhiễm đặt tai nghe vào hộp sạc, liếc nhìn chiếc hộp với hoa văn cây cỏ rườm rà.
Cô mở hộp, bên trong là một chiếc váy dạ hội màu sắc diễm lệ nhưng tục tĩu, kiểu dáng cổ lỗ sĩ.
"Đúng là kiểu trang phục mà nhà thiết kế có thù oán với khách hàng, xấu tệ," Tần Giai Nhiễm thầm nghĩ.
Nhưng dù tục tằng, nó vẫn thuộc bộ sưu tập xuân hè của Boure, dù không phải đồ haute couture thì một chiếc váy như thế này cũng có giá hơn chục nghìn tệ.
Tần Giai Nhiễm chớp mắt, không sao hiểu nổi.
Gần đây bà chủ đối xử với cô tốt một cách bất thường nào là dẫn cô đi dự tiệc rượu, chọn lễ phục, tặng trang sức, còn hứa hẹn sau khi tốt nghiệp đại học sẽ cho cô ra nước ngoài du học… Ngay khi Tần Giai Nhiễm đang suy nghĩ về điều mờ ám ẩn giấu trong những hành động ấy thì đột nhiên, cửa phòng lại mở.
Tần Giai Nhiễm vừa định lên tiếng thì ngửi thấy mùi hoa hồng nồng nặc, xâm chiếm không gian vốn ấm cúng và yên bình này.
Cô căng thẳng cả người theo phản xạ.
Mùi hương ấy tỏa ngay sau lưng cô, rồi bỗng cô bị đánh vào đầụ Tối nay tâm trạng của Tần Giai Đồng không vui.
Cô ta đi dự tiệc sinh nhật bạn bè, đang lúc vui vẻ thì phát hiện một phú bà lén lút nhét thẻ ngân hàng cho Miles.
Miles là người tình bí mật của Tần Giai Đồng, một người mẫu con lai Trung – Pháp, rất giỏi lấy lòng phụ nữ.
Tần Giai Đồng thường xuyên dẫn anh ta đi dự những bữa tiệc riêng tư, bề ngoài chỉ giới thiệu anh ta là bạn học ở đại học.
Tần Giai Đồng giận nhưng không phải vì cô ta yêu Miles, chỉ đơn giản là ghét bị người khác chạm vào đồ của mình.
Cô ta có tính chiếm hữu điên cuồng đối với những thứ thuộc về mình, bất kể là đồ dùng cá nhân hay mối quan hệ nào đó, cô ta không thích bị kẻ thứ ba chen vào.
Nhưng giận cũng vô ích, cô ta chỉ có thể giả vờ như không để ý.
Ai mà chẳng biết cô cả Tần giữ thân trong sạch, không có bạn trai cũng không có tin đồn tình ái, có thể nói là một ngoại lệ trong thế giới đầy cám dỗ này.
Có lẽ người ngoài không biết, nhưng nhà họ Tần biết rõ, năm xưa, bà cụ nhà họ Tạ từng nói rằng bà muốn cháu gái nhà họ Tần làm cháu dâu của bà ấy.
Gia tộc họ Tạ là như thế nào?
Đó là trâm anh thế phiệt số một số hai ở Bắc Kinh, một khi con gái được gả vào gia tộc đó thì chẳng khác nào một bước lên trời.
“Quả nhiên là thứ đê tiện, thấy đàn ông là không chịu nổi, mày thích nhét thẻ ngân hàng lắm chứ gì?
Mày giàu hơn tao chắc?” Tần Giai Đồng túm tóc Tần Giai Nhiễm, đôi mắt xinh đẹp đong đầy vẻ cười cợt.
Rất hiếm người được chứng kiến bộ mặt này của Tần Giai Đồng.
Nhưng Tần Giai Nhiễm đã gặp từ rất lâu trước kia, ngay từ hồi cô mới 8 tuổi, lần đầu tiên đến dinh thự nhà họ Tần, cô đã biết người chị chưa bao giờ gặp mặt này là một kẻ như thế nào.
Da đầu Tần Giai Nhiễm đau nhói nhưng vẫn phải gọi cô ta là “chị” bằng giọng điệu lấy lòng.
Tần Giai Đồng khinh thường thứ đê tiện này, liếc thấy một vật màu hồng, cô ta cười “Màu hồng trông tục tĩu thật, nhưng mà rất hợp với mày.” Nói đoạn, cô ta cầm
|
/734
|

