Chiếm Hữu Em Trong Đêm Tuyết

Chương 6

/734



váy lên ướm thử vào người Tần Giai Nhiễm, chợt phát hiện thiếu nữ được màu hồng này tôn lên vẻ yêu kiều và quyến rũ.

Cô ta lập tức ném chiếc váy ra, lạnh mặt ngồi xuống.

“Mày có biết tối mai mẹ tao cho mày đi dự tiệc làm gì không?” Nhìn chiếc váy bị vứt xuống thảm trải sàn màu xanh lá cây in hoa, Tần Giai Nhiễm lắc đầụ Tần Giai Đồng rảnh rỗi sinh nông nổi bèn nghịch bộ móng mới làm, màu sắc kiều diễm làm nổi bật mười ngón tay thanh mảnh như hoa mùa xuân của cô ta “Chủ tịch Hoàng của Thiên Thụy rất vừa ý mày, chính ông ấy đã nói với mẹ tao là muốn mời mày làm bạn nữ tối mai của ông ấy, không thì cho mày đi làm gì?

Cho các khách mời thấy cái gì là đứa con hoang chỉ biết mất mặt xấu hổ thôi hả?” Chủ tịch Hoàng?

Tần Giai Nhiễm lục lọi trí nhớ, chẳng mấy chốc đã nghĩ tới một người đàn ông trung niên họ Hoàng, mặc Âu phục đi giày da, đeo đồng hồ Patek Philippe… Cô chợt vỡ lẽ.

Chẳng trách gần đây bà chủ tốt với cô như vậy.

Trong khoảnh khắc, cảm giác ngộp thở như bủa vây quanh cô.

Bà chủ cho cô những món quà đã định giá sẵn, khiến cô chìm đắm trong sự giàu sang để cô cam tâm tình nguyện tự bán đứng bản thân mình.

Trái tim cô như quặn đau, nhất thời không che giấu được mà để lộ ánh mắt lạnh như băng “Chị, ông ta đã có con rồi.” Ánh mắt trước giờ vẫn luôn ngoan ngoãn và nhu mì giờ đây cứ như biến thành một lưỡi dao, lóe lên ánh sáng trắng.

Tần Giai Đồng run lên trước ánh mắt của cô.

Cô ta nhớ lại năm năm trước từng vô tình bắt gặp Tần Ngôn Phong cởi đồng phục của Tần Giai Nhiễm nhân lúc cô đang ngủ say.

Giây phút ấy, cô ta cũng thấy nổi da gà.

Mẹ nói không sai, Tần Giai Nhiễm là đứa con hoang, ngay cả anh họ cũng dám dụ dỗ, rõ là một con rắn độc.

“Mày cứ bịa đặt đi Ngay cả anh họ mày cũng dám quyến rũ thì chẳng lẽ lại ngại ông ấy đã có con sao?” “Em chưa bao giờ quyến rũ Tần Ngôn Phong ” Đôi mắt Tần Giai Nhiễm đỏ hoe, nhìn chằm chằm cô ta.

Bầu không khí lặng ngắt như tờ.

Ánh mắt Tần Giai Đồng dần dần hiện lên vẻ hung ác.

Cô ta bực bội đi mấy bước, bỗng cầm một chiếc kéo đặt trên tủ đầu giường.

Tần Giai Nhiễm nín thở, vội vàng che chở mái tóc của mình.

Tần Giai Đồng cười to “Sao?

Mày cho rằng tao là mấy đứa con gái côn đồ chỉ biết cắt tóc mày thôi hả?

Tao ấy à, chỉ muốn cắt ngắn váy cho mày thôi.” Tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ cứ lắt nhắt khiến người ta bực cả mình.

Tần Giai Nhiễm không thích trời mưa, nhất là mưa to.

“Lộ đùi không sướng hơn sao?

Trông mày phóng đãng như thế, lại còn biết lấy lòng đàn ông, chủ tịch Hoàng không bị mày quyến rũ chết mê chết mệt mới là lạ.” Tần Giai Nhiễm im lặng nhìn chiếc váy lụa lấp la lấp lánh bị cắt làm đôi ngay trước mặt mình.

Quả thật cô rất ghét chiếc váy này, song khi thấy Tần Giai Đồng phá hủy nó, trái tim cô vẫn dâng lên nỗi buồn thoáng qua, kèm theo đó là chất độc chầm chậm dâng mà cô không thể kiểm soát.

Tần Giai Đồng vứt kéo xuống rồi xoa tay, thong thả bước ra cửa, quay đầu nhìn Tần Giai Nhiễm đang suy sút.

“Thật mong đợi tối mai em gái sẽ xuất hiện lộng lẫy quá.” … Phòng ngủ lại lần nữa trở về yên tĩnh.

Tần Giai Nhiễm từ từ bước đến bên giường, nhặt kéo lên rồi im lặng trượt xuống mép




/734

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status