rực rỡ và cao quý, nhưng vĩnh viễn sẽ không thuộc về đêm mưa này.
Anh không nên xuất hiện trong cơn mưa tầm tã ấy.
Không nên thuộc về đêm mưa khi mẹ cô qua đời.
Không nên thuộc về đêm mưa khi cuộc đời cô rơi xuống vực thẳm.
“Rầm ” Một tiếng vang ầm ì khiến Tần Giai Nhiễm choàng tỉnh.
Cơn mưa dầm dề xa xôi trong giấc mộng dần tan biến.
Cô từ từ mở mắt, để ánh sáng u ám lọt vào trong tầm nhìn.
Tần Giai Nhiễm lại vừa mơ thấy chuyện của mười hai năm trước.
Nửa phút sau, cô rời giường, bước đến bên cửa sổ, khẽ vén một nan chớp lên.
Rạng sáng, không biết từ khi nào mưa phùn đã lất phất rơi xuống.
Bầu trời xanh nhạt u ám, tĩnh lặng như mặt hồ phẳng lặng.
Tiếng động vừa rồi truyền đến từ sân saụ Một người hầu bất cẩn trượt chân, làm rơi thùng xốp.
Hàng trăm chậu mẫu đơn đắt đỏ mà tài xế chở tới từ sớm giờ đã lăn lóc khắp nơi, cảnh tượng vô cùng bừa bộn.
Tần Giai Nhiễm thả rèm xuống, thoáng nghĩ không hiểu lấy đâu ra nhiều mẫu đơn đến vậy.
Cô che miệng ngáp, rồi đi vào phòng tắm rửa mặt, đánh răng.
Mãi đến một giờ trưa, cô mới nghe bà Trương mang cơm đến phòng kể lại rằng tối mai, dinh thự nhà họ Tần sẽ tổ chức một buổi tiệc đón gió.
Vì bữa tiệc này, nên mọi thứ từ hoa cỏ, rau củ, thực phẩm tươi sống đến chế phẩm từ sữa… đều phải là loại tươi ngon và thượng hạng nhất.
Toàn bộ dinh thự từ trên xuống dưới đều bận rộn tối mắt tối mũi.
Tần Giai Nhiễm mỉm cười, gắp một chiếc sủi cảo nhân tôm bỏ vào miệng rồi thuận miệng hỏi ai sẽ đến dự tiệc.
Bà Trương lẩm bẩm “Ôi, người làm như chúng tôi nào dám hỏi thăm chứ.
Cô chủ, cô cứ từ từ ăn nhé, tôi còn nhiều việc phải làm, lát nữa sẽ quay lại dọn dẹp.” Tần Giai Nhiễm gật đầu, thẫn thờ nhìn mưa phùn ngoài cửa sổ, bất giác nhớ đến những chậu mẫu đơn cao quý bị mưa xối héo úa từ sáng.
Không biết là ai đến, mà lại làm linh đình đến mức này.
Mưa vẫn rơi, người giúp việc chạy đi chạy lại khắp hành lang, ồn ào cả ngày.
Tần Giai Nhiễm đeo tai nghe nên không bị ảnh hưởng, tất nhiên cũng không nghe thấy tiếng gõ cửa.
Đến lần gõ thứ ba, cuối cùng người bên ngoài mất kiên nhẫn, trực tiếp đẩy cửa bước vào.
“Cô ba ” Tần Giai Nhiễm giật mình, vội tháo tai nghe, quay người đối mặt với gương mặt sa sầm của bà Hoàng.
Bà Hoàng vốn là người giúp việc được bà Tần mang về từ nhà mẹ đẻ, vì thế bà ta có uy tín tuyệt đối, lời nói có trọng lượng nhất trong số các gia nhân của dinh thự họ Tần.
“Bà Hoàng, bà tìm tôi có việc gì?” Bà Hoàng liếc cô một cách giận dữ “Sao tôi gõ cửa mãi mà cô không trả lời?
Bà chủ bảo tôi mang lễ phục cho cô mặc tối mai.” “Tối mai tôi cũng phải dự tiệc sao?
Tại sao vậy?” Tần Giai Nhiễm ngạc nhiên.
“Sao tôi biết được?
Cô đi hỏi bà chủ thì hơn.” Bà Hoàng trả lời qua loa.
Tần Giai Nhiễm nghe tiếng mưa tí tách ngoài cửa sổ, biết hỏi cũng vô ích, bèn gật đầu “Được rồi, làm phiền bà đặt đồ lên tủ đầu giường giúp tôi.” Bất kỳ người giúp việc nào trong dinh thự họ Tần khi gặp bà Hoàng đều niềm nở gọi một tiếng “bà”.
Song Tần Giai Nhiễm là chủ nhân, là cô chủ của căn nhà này, bà ta không thể làm gì cô.
Cô chủ?
Xí, một đứa con ngoài giá thú ăn xin mà cũng dám ra vẻ chủ nhân sao?
Bà Hoàng lườm cô một cái, tùy tiện
|
/734
|

