Ác Nữ Rút Lui, Tổng Tài Phát Điên

Chương 9

/352



Nhưng cô lập tức thu lại vẻ kinh ngạc, vì nguyên chủ chắc chắn không phải lần đầu về biệt thự.

Người hầu đã ra tận nơi đón cô và Bùi Cẩn.

Bùi Cẩn sải bước lướt qua người cô, Hạ Nhuyễn thì thong thả đi cùng hướng. Với sải chân dài của anh, chưa đến vài bước đã bỏ cô lại một đoạn xa.

Hạ Nhuyễn chẳng vội, chầm chậm đi phía saụ Người cần giả làm người yêu là anh, anh còn không gấp thì cô nan người được thuê nan vội gì chứ.

Vậy là đám người hầu chỉ biết trơ mắt nhìn thiếu gia Bùi Cẩn và tiểu thư Hạ mỗi lúc đi mỗi xa, một người không buồn ngoái lại, một người thì dửng dưng theo saụ

Tính cách thiếu gia Bùi Cẩn thế nào thì bọn họ đều biết rõ. Mà Hạ tiểu thư thích anh đến mức nào cũng là chuyện ai ai cũng tường tận.

Mỗi lần về biệt thự, cô gần như chạy theo anh sát gót, thở không ra hơi cũng không chịu bỏ cuộc.

Nhưng bây giờ… dáng vẻ lề mề của cô chẳng giống người đang háo hức chút nào.

Ngay cả thư ký Thường cũng tưởng Hạ Nhuyễn đang theo sát phía sau Bùi Cẩn, đến khi ra đến cổng mà vẫn không thấy cô đâụ

Hắn bắt đầu nghĩ  Không lẽ cô ấy đang chơi trò "lạt mềm buộc chặt"? Nhưng nếu chọc giận sếp Bùi thì sao? Nghĩ tới thôi mà sống lưng hắn đã lạnh toát, vội vàng quay đầu tìm người. Hắn tuyệt đối không muốn gánh họa thay 

Bùi Cẩn hình như cũng nhận ra, bèn dừng bước, hơi cau mày quay người nhìn về phía saụ..

Hạ Nhuyễn thong thả bước về phía cổng lớn. Mỗi bước chân nhẹ nhàng, làn gió khẽ lướt qua khiến tà váy lay động như mặt nước gợn sóng. Mấy sợi tóc cũng theo gió tung bay, nhẹ nhàng lướt qua gò má cô.

Dưới ánh nắng ban mai, cô như một nàng tiên thanh khiết bước ra từ thế giới khác.

Ánh mắt đen sâu thẳm của Bùi Cẩn vẫn bình thản như thường, chẳng có lấy một chút dao động.

Thấy anh đang đứng đợi, Hạ Nhuyễn cũng không tỏ ra vội vàng, dửng dưng như chẳng thèm bận tâm anh nghĩ gì. Lúc đến gần, bước chân cô vẫn ổn định, hơi thở đều đều như đang dạo chơi trong vườn sau nhà.

Bùi Cẩn liếc nhìn gương mặt điềm nhiên của cô một cái. Hạ Nhuyễn cũng chẳng có ý định giải thích vì sao mình đi chậm đến vậy nan lý do gì thì chắc anh là người rõ nhất.

Anh chưa từng xem nguyên chủ ra gì, vậy thì cô cũng không việc gì phải bận tâm đến anh.

Còn muốn cô chạy theo sau lưng anh? Đừng nói là cửa, đến cái cửa sổ cũng không có.

"Đi thôi." Giọng anh trầm thấp mang theo từ tính kéo cô về thực tại.

Thư ký Thường vừa lấy lại tinh thần sau khi bị sự mỹ lệ của Hạ Nhuyễn làm cho sững sờ, hắn không khỏi cảm thán  cô Hạ đúng là nhan sắc hơn người...

Bùi Cẩn vẫn giữ khí chất mạnh mẽ, sải bước đi trước, sự lạnh nhạt xa cách thể hiện rõ đến mức khiến người khác khó lòng bỏ qua.

Còn Hạ Nhuyễn thì chẳng mảy may quan tâm, tốt nhất là xa cách càng tốt, cô còn mong được tránh xa cả đời.

Chỉ là bản hợp đồng kia tạm thời ngăn cản bước chân cô rời đi, cũng đè nén bao lần cô muốn xé nát nó.

Cô bước theo anh vào đại sảnh. Điều khiến cô bất ngờ là Bùi Cẩn lại chậm bước lại, như thể đang điều chỉnh nhịp đi để phù hợp với cô.

Ánh mắt cô lướt nhìn trung tâm đại sảnh, nơi ghế sofa đã có khá nhiều người ngồi. Có lẽ là sắp bắt đầu một màn kịch nên không thể đứng quá xa.

"Hạ Hạ..." Ông cụ Bùi với ánh mắt hiền từ gọi cô, giọng đầy trìu mến.




/352

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status