Ác Nữ Rút Lui, Tổng Tài Phát Điên

Chương 10

/352



Chớp mắt, cả phòng khách đều quay lại nhìn cô, có người còn khẽ cười giễụ Hạ Nhuyễn lười đến mức chẳng buồn liếc lấy một cái về phía mấy người đang cười nhạo mình.

Cô mỉm cười dịu dàng, nhanh chân bước đến bên ông cụ  "Ông ơi, cháu đến thăm ông đây."

Ông cụ vui vẻ vỗ nhẹ tay cô, bật cười sảng khoái  "Vẫn là Hạ Hạ của ông là tốt nhất. Ấy... sao lại gầy thế này?" Gương mặt cũng chẳng còn chút sắc hồng.

Ánh mắt sắc bén lập tức hướng về phía Bùi Cẩn đầy lạnh lùng  "Có phải nó bắt nạt cháu không? Cứ nói với ông, ông sẽ làm chủ cho cháụ"

Lòng Đỗ Lệ Sa khẽ run lên. Bà biết rõ mấy hôm trước Hạ Nhuyễn vì muốn gặp Bùi Cẩn mà dầm mưa cả buổi. Ngay khi biết chuyện, bà đã mắng Bùi Cẩn một trận.

Dù bà không thích cách Hạ Nhuyễn kiêu ngạo, bướng bỉnh, nhưng cũng không thể đối xử tàn nhẫn với một cô gái như vậy. Nếu ông cụ mà biết chuyện, chắc chắn sẽ không bỏ qua đâụ

Bùi Cẩn lạnh lùng dựa vào ghế sofa, kéo lỏng cà vạt, ánh mắt lại nhìn về phía Hạ Nhuyễn.

Cô không phủ nhận cũng chẳng khẳng định, chỉ khẽ nói  "Có lẽ tối qua cháu ngủ không ngon. Ông phải giữ gìn sức khỏe, đừng để phải lo nghĩ đến mức ăn cũng không nổi." Câu nói ngọt ngào khiến ông cụ càng thêm yêu mến.

Ông cụ Bùi mừng rỡ vỗ tay cô  "Vẫn là Hạ Hạ ngoan."

Ông cụ Bùi ngồi nói chuyện một lúc với Hạ Nhuyễn, cô ngoan ngoãn ngồi bên cạnh. Chiếc váy liền đơn giản càng tôn lên vẻ mềm mại trong trẻo, làn da trắng như tuyết của cô càng khiến người khác khó rời mắt.

Cô không nhắc đến chuyện mình bị ốm trước mặt ông cụ. Bùi Cẩn chỉ liếc cô một cái rồi nhanh chóng dời mắt, quay sang bàn chuyện công việc với cha anh   Bùi Viễn Ôn. Hai cha con thản nhiên ngồi đánh cờ như chẳng có ai bên cạnh.

Bùi Tư Kỳ nhìn chằm chằm Hạ Nhuyễn hồi lâụ Cảm thấy Hạ Nhuyễn thật không biết xấu hổ, không hiểu ông nội thích điểm gì ở cái loại như vậy nan rõ ràng là một con hồ ly tinh chuyên quyến rũ đàn ông.

Trước đây mỗi lần gặp mặt là ăn mặc diêm dúa, mắt cứ dán chặt lấy anh Cẩn không rời. Vẫn là chị Vân Thư dịu dàng hơn hẳn, chẳng như cô suốt ngày giả vờ giả vịt. Hôm nay ăn mặc cũng học theo chị ấy, thật ngứa mắt 

Nhưng vì có ông nội ở đây, cô ta không dám làm ầm lên. Ai cũng biết ông nội cưng Hạ Nhuyễn đến mức từng gán ghép cô với anh Cẩn.

Phải nói, hàng dài những cô gái thèm khát Bùi Cẩn có thể nối đến tận nước ngoài. Hạ Nhuyễn ngoài gương mặt ra thì chẳng có gì.

Ánh mắt Bùi Tư Kỳ sắc như dao khiến Hạ Nhuyễn muốn làm ngơ cũng khó.

Cô ngẫm lại xem nhân vật này trong nguyên tác là ai mà ghét nguyên chủ đến thế.

Trong nguyên tác có nhắc đến một cô em họ thường giúp đỡ nam chính và nữ chính, không ít lần bênh vực nữ chính rồi nhục mạ nguyên chủ.

Vậy mà nguyên chủ, dù tính cách ngang ngược, vẫn nhẫn nhịn, còn ra sức lấy lòng em họ nam chính, chỉ để được ở bên Bùi Cẩn.

Khóe môi Hạ Nhuyễn khẽ giật. Cô tuy quyết định làm người vô hình, nhưng không có nghĩa sẽ nhẫn nhịn chịu đựng. Cô có thể chịu khổ, nhưng không chấp nhận bị khinh thường.

Nếu em họ của nam chính không biết điều mà dám gây chuyện, cô tuyệt đối không nhịn.

"Ông nội, nếu không có việc gì thì con xin phép đi trước." Bùi Cự ngồi không yên, chỉ muốn nhanh chóng đi đua xe với đám bạn.




/352

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status