Ác Nữ Rút Lui, Tổng Tài Phát Điên

Chương 11

/352



Mặt ông cụ Bùi trầm xuống. Chưa kịp mở miệng thì ánh mắt sắc bén của mẹ Bùi Cự đã khiến cậu con trai vừa đứng dậy đành ngồi phịch xuống lại, mặt đầy bực bội vò đầu bứt tai.

Đỗ Lệ Sa vội vàng hòa giải  "Tiểu Cự, có bận gì thì cũng ăn trưa xong hẵng đi." Nhìn hắn ngồi như chẳng có chút nghiêm túc nào, bà lại thấy may mắn vì con trai mình tính lạnh lùng nhưng ra dáng người lớn, lạnh lùng cũng chưa chắc đã là điểm xấụ

Bùi Cự hừ nhẹ mấy tiếng rồi cúi đầu chơi game. Mẹ hắn tức giận vỗ đầu hắn một cái  "Nói chuyện với bác gái mà con thái độ kiểu gì vậy?"

Sắp đi thực tập ở Tập đoàn Bùi Thị đến nơi rồi, không tranh thủ lấy lòng Bùi Cẩn thì đợi đến bao giờ? Cậu con trai này đúng là chẳng ra gì  So với Bùi Cẩn đúng là một trời một vực.

Đỗ Lệ Sa vội vàng đứng ra hòa giải  "Trẻ con mà, tính Tiểu Cự vốn vậy, đừng trách nó." Nói rồi, bà liếc mắt nhìn hai cha con đang chơi cờ.

Tiểu Cự? Bùi Cự?

Hạ Nhuyễn nhìn chằm chằm vào Bùi Cự – vẻ ngoài ngổ ngáo đầy bất cần – suýt chút nữa thì quên mất tên này là một trong những nam phụ si tình với nữ chính. Trong nguyên tác, ban đầu hắn rất ủng hộ nguyên chủ đi quyến rũ nam chính, còn định ngồi chờ hốt trọn lợi ích.

Sau này khi biết nguyên chủ đã từng tổn thương nữ chính, hắn tức giận đến mức nếu không có Bùi Cẩn kịp thời ngăn cản, chắc nguyên chủ mất mạng ngay tại chỗ rồi.

Một nam phụ từng bóp cổ cô suýt chết, lại thêm một nam phụ suýt khiến cô mất mạng, kẻ thù của nữ phụ pháo hôi này quả thật đông không đếm xuể.

Ngay cả niềm vui khi trò chuyện cùng ông cụ Bùi cũng bị dập tắt phần nào. Ông cụ Bùi thấy cô mang tâm sự nặng nề mà vẫn cố tỏ ra bình thường, đôi mắt sáng quắc nhìn sang Bùi Cẩn.

Nhưng sự xuất hiện của Bùi Cự chẳng làm rối loạn tâm trạng của Hạ Nhuyễn. Việc gì đến thì đến, nước đến thì chắn, người đến thì đối. Hợp đồng kết thúc là cô đi ngay. Trong nguyên tác, nam chính, nam phụ hay nữ phụ đều chẳng liên quan gì đến cô cả.

Đỗ Lệ Sa vẫn để ý cuộc trò chuyện giữa Hạ Nhuyễn và ông cụ, cô thế mà không nhắc gì đến chuyện bị bệnh mấy ngày trước. Bà cảm thấy cô có vẻ hồn vía lên mây, khuôn mặt trắng bệch khiến người ta xót xa. Trong lòng mềm nhũn, nghĩ thầm đứa nhỏ này cũng chỉ vì yêu Tiểu Cẩn quá mà mới làm ra những chuyện khiến người khác không thể hiểu nổi.

Bàn tay được chăm sóc kỹ càng nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay lành lạnh của Hạ Nhuyễn. Cô giật mình khi nhìn rõ người đến gần là ai, không giấu nổi vẻ ngạc nhiên trong mắt.

Mẹ Bùi Cẩn không thể nói là thích hay ghét nguyên chủ, ngoài mặt luôn tỏ ra lịch sự. Nhưng trong nguyên tác, bà lại hết lòng yêu thương nữ chính như con gái ruột. Việc tử tế với nguyên chủ có lẽ chỉ vì bà có giáo dưỡng, không tiện làm khó người khác.

Hạ Nhuyễn cố nặn ra một nụ cười gượng  "Dì Đỗ." Giọng nói nhẹ nhàng đáp lại sự thân mật của đối phương.

Lần đầu tiên Đỗ Lệ Sa thấy cô để mặt mộc, lại phát hiện không trang điểm còn xinh hơn vài phần. Vẻ ngoan ngoãn khiến người khác mềm lòng.

"Hạ Hạ, trưa nay con muốn ăn gì? Dì sẽ bảo người làm thêm vài món con thích."

"Không cần phiền đâu ạ, con không kén ăn." Hạ Nhuyễn lễ phép, giữ khoảng cách, không có ý định lấy lòng hay tiếp cận Đỗ Lệ Sa. Dù sao năm tháng nữa, có lẽ cô chẳng còn cơ hội gặp lại bọn họ.




/352

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status