Đỗ Lệ Sa cảm thấy dường như sau trận ốm, cô trở nên hiểu chuyện hơn hẳn "Vậy để dì tự quyết, bảo người nấu ít canh bồi bổ cho con, nhớ uống nhé."
Hạ Nhuyễn thực sự thấy bất ngờ, mấy ngày xuyên đến đây, đây là người thứ hai đối xử tốt với cô – mà lại là mẹ của nam chính.
"Vậy… con cảm ơn dì Đỗ."
Đỗ Lệ Sa mỉm cười vỗ nhẹ tay cô, giọng ôn hòa "Không cần khách sáo, coi đây như nhà mình."
Hạ Nhuyễn thừa biết đây chỉ là lời xã giao, nên khẽ gật đầu đáp lại. Ông cụ Bùi nhìn thấy cảnh đó, ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng – cháu gái của chiến hữu cũ của ông chắc chắn không tệ được.
Gần đến giờ ăn trưa, nhóm trưởng bối đều đi về phía phòng ăn, chỉ còn lại đám trẻ con ngồi trên sofa chờ ăn cơm.
Hạ Nhuyễn ngồi ở góc ngoài cùng, bên cạnh không có ai. Không rõ Bùi Cẩn đi đâu mất, đối diện chéo là Bùi Cự, Bùi Tư Kỳ và vài người cô không quen.
Vừa thấy các trưởng bối rời đi, Bùi Tư Kỳ đã không nhịn được mà lên tiếng "Hạ Nhuyễn, hôm nay cô giỏi diễn thật đấy."
Bùi Cự lười biếng ngẩng đầu, đầy vẻ chờ mong được xem trò vui, tay vẫn nghịch điện thoại.
Bùi Tư Kỳ cứ tưởng cô sẽ giống mọi lần – im lặng chịu trận, ai ngờ lần này đôi mắt phượng chẳng mang chút cảm xúc nào của Hạ Nhuyễn lại nhìn thẳng vào cô.
"Cô Bùi chắc không hiểu thế nào là lễ nghi và tôn trọng nhỉ? Không sao, tôi không ngại dạy cô."
Bùi Tư Kỳ không ngờ cô dám đáp trả, trước giờ lần nào chẳng bị mắng đến cúi đầu cười giả lả, tức đến nỗi mặt đỏ gay
"Cô đừng tưởng dì cả tốt với cô một chút là có thể gả vào nhà họ Bùi. Hôm nay cô mặc váy giống chị Vân Thư nên dì mới khách sáo với cô thôi Cô còn dám bắt chước chị Vân Thư, không thấy anh Cẩn chẳng thèm để ý đến cô sao?"
Cô ta lải nhải liên hồi, khiến Bùi Cự cũng mất hứng chơi game, ánh mắt lạnh lùng đánh giá trang phục hôm nay của Hạ Nhuyễn.
Lúc này Hạ Nhuyễn mới hiểu ra, bảo sao lúc xuống lầu mọi người nhìn cô lạ thế – thì ra có người cố ý đưa váy này đến để chọc tức nguyên chủ.
Cô thì chẳng quan tâm, một cái váy thôi mà, nhìn đối phương như gà chọi thì buồn cười muốn chết.
"Người ta có câu "Đụng hàng không đáng sợ, ai xấu người đó ngại."" Lời đáp nhàn nhạt nhưng vô cùng thâm sâụ
Còn chuyện không thể gả vào nhà họ Bùi hay việc Bùi Cẩn có để ý đến mình không – càng tốt Nam chính càng không thèm để mắt đến cô, càng tránh ảnh hưởng tới kế hoạch rút lui của cô.
Bùi Tư Kỳ không ngờ cô lại xéo sắc đến thế. Không thể phủ nhận Hạ Nhuyễn đẹp xuất sắc, đến mức không thể nói ra lời chê bai nào.
Không rõ câu nào đâm trúng chỗ đau, Bùi Cự sầm mặt nhìn chằm chằm cô.
Hạ Nhuyễn lướt mắt nhìn hắn ta một cái, chẳng buồn quan tâm – nhìn thì nhìn, cô cũng chẳng mất mát gì.
"Cô... cô đẹp thì sao Lòng dạ độc ác, chỉ biết toan tính hãm hại người khác Nếu không nhờ ông nội, cô có tư cách thích anh Cẩn à Chị Vân Thư tốt bụng bao nhiêu thì cô thủ đoạn bấy nhiêu "
Lần đầu tiên bị người khác làm mất mặt như vậy, Bùi Tư Kỳ như pháo nổ – chỉ cần châm là cháy. Nhất là đối phương lại là người cô ghét cay ghét đắng Hạ Nhuyễn.
Hạ Nhuyễn đang định đáp trả thì phía sau vang lên một giọng trầm thấp, đầy tức giận.
"Đủ rồi "
|
/352
|

