Ác Nữ Rút Lui, Tổng Tài Phát Điên

Chương 13

/352



Bùi Cẩn đã thay bộ vest đen nghiêm chỉnh, giờ chỉ mặc áo sơ mi và quần âu giản dị, nhưng khí chất cao quý trời sinh không gì che giấu được.

Ánh mắt lạnh lẽo khiến người đối diện rùng mình. Dáng người cao lớn dừng lại cạnh cô, hương thơm nhè nhẹ trên người anh khiến Hạ Nhuyễn hơi nhíu mày – khí thế người này đúng là áp đảo người khác.

"Cẩn... anh Cẩn..." Bùi Tư Kỳ không phải lần đầu bị anh quở trách, nhưng chưa bao giờ bị làm mất mặt trước đông người thế này. Dù có oan ức, nhưng nhìn vào ánh mắt của Bùi Cẩn, cô ta lập tức biết – hôm nay đã đi quá giới hạn.

Bùi Cẩn chẳng chút nương tay, giọng nói lạnh như băng  "Xin lỗi."

Hai chữ đơn giản khiến Bùi Tư Kỳ run rẩy.

Cô ta miễn cưỡng xin lỗi Hạ Nhuyễn, trong lòng ấm ức vô cùng.

Hạ Nhuyễn nhướng mày, nhận được lời xin lỗi sao bằng được tự mình mắng cho hả giận.

"Tôi hãm hại ai chứ? Ai nói tôi thích Bùi Cẩn? Cô đúng là giỏi tự tâng bốc anh họ mình thật đấy. Lòng dạ độc ác? Đây là cách giáo dục nhà họ Bùi sao? Nếu cô có vấn đề gì với tôi, sao không kêu người lớn trong nhà xử lý đi?"

Hạ Nhuyễn không phải là người sẽ chịu thua thiệt chỉ vì Bùi Cẩn ra mặt, cô nhất quyết không nuốt cục tức này, gương mặt nhỏ cũng lạnh đến đáng sợ.

Bùi Tư Kỳ trợn tròn mắt, không thể tin nổi Hạ Nhuyễn lại cứng rắn như thế, thoáng chốc luống cuống, không dám nói thêm lời nào.

Không rõ là vì câu nào trong lời Hạ Nhuyễn nói mà Bùi Cẩn cau mày, nhưng rất nhanh anh đã lấy lại vẻ điềm tĩnh.

"Đây là thái độ xin lỗi đó à?" Bùi Cẩn ngồi xuống bên cạnh Hạ Nhuyễn, vẻ ngoài điển trai lạnh lùng đến mức khiến Bùi Tư Kỳ gần như khóc òa.

Từ nhỏ Bùi Tư Kỳ đã sợ Bùi Cẩn, ông nội còn dám nũng nịu chứ chỉ cần bóng lưng của Bùi Cẩn thôi cũng đủ khiến cô ta rùng mình. Ngay cả "ma vương" Bùi Cự khi đứng trước mặt anh cũng phải ngoan ngoãn nghe lời.

Lần đầu tiên mất mặt đến thế, Bùi Tư Kỳ mắt ngân ngấn lệ, run rẩy đứng lên, cúi đầu xin lỗi Hạ Nhuyễn rất nghiêm túc, còn khom người, trông như thể vừa chịu đựng hình phạt nặng nề nào đó.

Những cô em họ đứng xem náo nhiệt bên cạnh không ai dám hó hé, may mà lúc nãy không lên tiếng phụ họa, nếu không thì giờ cũng nhục nhã chẳng kém gì Bùi Tư Kỳ.

Bùi Cự dường như chẳng để tâm đến tình cảnh của Bùi Tư Kỳ, ánh mắt lạnh lẽo dán chặt vào Hạ Nhuyễn, các khớp ngón tay nắm chặt điện thoại đến trắng bệch.

Bầu không khí trong phòng khách nặng nề đến nghẹt thở, nhưng sự chú ý của Hạ Nhuyễn lại bị người đàn ông ngồi khá gần bên cạnh thu hút. Cô nhích người tránh đi, chẳng buồn che giấu sự khó chịụ

Hành động ấy rơi trọn vào mắt Bùi Cẩn.

Giọng Đỗ Lệ Sa vang lên trong đại sảnh trống trải, cắt ngang lời Hạ Nhuyễn đang định nói. Cô liếc lạnh Bùi Tư Kỳ, tạm thời nén lại.

"Mọi người còn làm gì ở phòng khách thế? Đến giờ ăn cơm rồi "

Bùi Tư Kỳ như được đại xá, lau nhanh nước mắt rồi chạy vội về phía phòng ăn. Anh Cẩn đáng sợ quá 

Bên cạnh, Bùi Cẩn cũng đứng dậy đi về phía bàn ăn. Hạ Nhuyễn vẫn ngồi im không nhúc nhích.

Đợi đến khi cả phòng khách chỉ còn lại một mình, cô mới từ từ đứng dậy, bước vào "chiến trường" tiếp theo.

Trong phòng ăn, chỗ bên trái của Bùi Cẩn còn để trống, hiển nhiên là dành cho cô. Hạ Nhuyễn ngồi xuống chỗ cách anh một cánh tay, giữa ánh mắt đầy dè chừng từ ông cụ Bùi, Đỗ Lệ Sa và những người khác.




/352

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status