Ác Nữ Rút Lui, Tổng Tài Phát Điên

Chương 14

/352



Gương mặt cô bình thản, thầm nghĩ  Xem ra bữa cơm này cũng khó mà tiêu hóa được.

Trong những gia đình giàu có, phép tắc trên bàn ăn rất nghiêm, không nói chuyện, tiếng thìa va chạm với đĩa cũng chẳng có. Hạ Nhuyễn ăn còn chậm hơn bình thường, không khí thế này thì đến thần khẩu cũng mất hứng ăn.

Một đôi đũa gắp miếng thịt kho màu sắc hấp dẫn đặt vào bát cô, Hạ Nhuyễn sững người, theo bàn tay thon dài nhìn sang người đàn ông bên cạnh, ánh mắt lấp lánh ngạc nhiên.

Bùi Cẩn như một bức tranh thủy mặc sống động, khi dùng bữa thì vô cùng lịch thiệp, biểu cảm lại lạnh lùng như không hề có chuyện gì. Cô tự hỏi, vừa nãy anh gắp đồ ăn thật sao? Hay cô tưởng tượng?

Ông cụ Bùi vui đến không giấu được, cuối cùng cũng thấy đứa cháu trai cứng đầu chịu chủ động. Đỗ Lệ Sa thì ngỡ ngàng, không thể che giấu nổi vẻ mặt.

Bùi Cẩn vốn là người lạnh nhạt, bà biết rõ thỏa thuận giữa anh và Hạ Nhuyễn. Việc để cô lại gần đã là nhượng bộ lớn nhất, còn chủ động gắp thức ăn thì đúng là chuyện xưa nay hiếm thấy.

Bùi Cự khẽ nhếch môi cười nhạt, thầm nghĩ  Hạ Nhuyễn chắc cảm động sắp khóc rồi.

Trên bàn ăn, ai nấy đều có biểu cảm riêng. Chỉ một hành động của Bùi Cẩn mà cả bữa cơm đổ dồn ánh nhìn về anh và Hạ Nhuyễn.

Bùi Tư Kỳ nghiến răng ken két, biết anh Cẩn chỉ đang diễn trò, nhưng vẫn không chịu nổi cảnh Hạ Nhuyễn được chiều chuộng. Dù là giả, cô ta cũng thấy bất công thay cho Vân Thư.

Hạ Nhuyễn nhanh chóng cảm nhận được ánh mắt từ bốn phương tám hướng. Miếng thịt kho trong bát chủ yếu là nạc, lúc nãy cô đã ăn vài miếng rau rồi. Trước những ánh nhìn chăm chú, cô đành cho miếng thịt vào miệng.

Không hổ danh là món chính, thịt kho quả nhiên ngon xuất sắc. Nhưng ăn một miếng rồi, cô lại quay về với đĩa rau, dù ngon đến mấy giờ cô cũng không có tâm trạng, chỉ mong ăn nhanh cho xong, không khí bàn ăn làm cô mất cả hứng.

Còn chưa hết bát thì lại thêm một miếng thịt kho nữa rơi vào...

Hạ Nhuyễn  "..."

Cô lạnh lùng liếc sang Bùi Cẩn.

Anh chẳng buồn nhìn cô lấy một cái. Hạ Nhuyễn không hiểu rốt cuộc anh muốn gì, rõ ràng trong nguyên tác anh đâu phải người tốt bụng như vậy.

Cho đến khi bát cô đã đầy nửa với các loại hải sản, Hạ Nhuyễn chẳng còn tí khẩu vị nào, bụng thì trướng lên, ánh mắt u oán nhìn đống đồ ăn. Cái tên nam chính khốn kiếp này chắc chắn cố ý 

Các bậc trưởng bối dùng bữa xong ai nấy đều vui vẻ, không ngừng khuyên Hạ Nhuyễn ăn thêm một chút, nói cô gầy quá, gió thổi bay mất bây giờ.

Đặc biệt là ông cụ Bùi, đã lâu lắm rồi mới thấy ông cười tươi đến vậy.

Hạ Nhuyễn chỉ cười nhạt, làm khách thì không nên để thừa mứa đồ ăn là phép lịch sự.

Ăn xong còn bị ép uống một chén canh bổ. Ăn xong bữa này, cô no đến mức ngồi dựa vào ghế không muốn nhúc nhích.

Bên cạnh, Bùi Cẩn như gió trăng nhàn nhã đã đứng dậy rời bàn. Hạ Nhuyễn trò chuyện vài câu với ông cụ Bùi và Đỗ Lệ Sa, thực chất là bị hỏi rồi trả lời. Các hậu bối đã rút hết, chỉ còn lại cô và mấy vị trưởng bối.

Cô thà ngồi cùng mấy người lớn nhà họ Bùi còn hơn phải thấy mặt Bùi Cẩn hay Bùi Cự.

Dù sao cũng không thể mãi ngồi trong phòng ăn, Hạ Nhuyễn đi vệ sinh. Vừa bước ra thì thấy có người đứng tựa vào vách tối.

Cô đang nghĩ tìm lý do gì để rút lui, thì ánh mắt vô tình chạm vào bóng người kia, liền cau mày.




/352

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status