Không phải hắn cố tình chặn đường mình đấy chứ? Cô giả vờ như không thấy, quay người định đi về phía phòng khách.
Gương mặt phong lưu ngang ngược của Bùi Cự vẫn giữ nguyên vẻ âm u lúc nãy khi nhìn cô, bước lại gần mang đầy ý xấụ
Dù hắn không cao bằng Bùi Cẩn nhưng vẫn hơn Hạ Nhuyễn một cái đầu, cúi người nhìn cô, ánh mắt khinh thường và chán ghét chẳng hề che giấụ
Hạ Nhuyễn biết hắn muốn gây chuyện, gương mặt nhỏ không biểu cảm nhìn thẳng lại.
"Lá gan cũng lớn rồi đấy, lại dám nói Vân Thư xấu à?" Ánh mắt nửa cười nửa không của hắn như sắp nổi giận đến nơi.
Hạ Nhuyễn còn đang ngơ ngác không hiểu mình đã nói câu đó khi nào, chợt nhớ lại lời cô mắng Bùi Ân Kỳ "Ai xấu người đó tự biết ngại."
Cô cười lạnh đáp trả "Thì ra trong mắt anh, tôi còn đẹp hơn người trong lòng của anh? Không phải người đang yêu thì thấy ai cũng như Tây Thi sao? Hay là… anh không yêu sâu sắc như mình tưởng?"
Nụ cười bên môi Bùi Cự vụt tắt. Hắn nhìn cô một lúc rồi nói "Mấy hôm không gặp, mồm mép cũng bén nhọn hẳn ra. Mà sao trận mưa hôm đó không khiến cô ốm chết luôn đi?"
"Chuyện khác tôi không dám nói, nhưng chắc chắn tôi chết sau anh." Hạ Nhuyễn nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút sợ hãi. Việc nguyên chủ muốn lấy lòng người thân nam chính không có nghĩa cô cũng phải làm vậy. Dăm ba câu gọi là "lễ đáp lễ", Bùi Cự dù có hung dữ đến mấy cũng đâu thể ra tay với cô được.
Sắc mặt Bùi Cự lập tức sa sầm lại "Cô nghĩ tôi không dám động đến cô à?"
"Chỉ cần tôi hét lên một tiếng, anh đoán xem… ông nội sẽ tin ai chứ?" Hạ Nhuyễn lạnh nhạt nói.
Bị phạt theo gia quy là chuyện không thể tránh khỏi.
Bùi Cự tức đến bật cười, rõ ràng là đã xem thường cô quá rồi.
"Ra khỏi căn nhà này rồi, cô nghĩ ông ấy còn che chở cho cô được nữa sao?" Từng lời hắn nói đều mang đầy ác ý.
"Được, muốn đánh thì đánh đi. Tôi đành phải nói Bùi Cẩn tìm một người đóng thế khác mà dỗ ông nội vậy." Hạ Nhuyễn tỏ vẻ chẳng quan tâm, vừa nói vừa rút điện thoại ra.
Điện thoại lập tức bị Bùi Cự giữ lại, đầu ngón tay hắn vô tình chạm vào làn da mịn màng như lụa của cô, sững người vài giây rồi lập tức rụt tay về.
"Tốt nhất là cô nên cầu nguyện đừng bao giờ rơi vào tay tôi." Hắn ném lại một câu rồi quay lưng bỏ đi.
Hạ Nhuyễn chẳng buồn để ý đến hắn ta, lấy khăn ướt lau sạch điện thoại. Cô biết, trước khi hợp đồng kết thúc, Bùi Cự chắc chắn không dám ra tay với mình.
Mới chưa qua nửa ngày mà liên tục có người đến gây chuyện. Là nữ phụ trong truyện đúng là chẳng dễ sống chút nào.
May mà mấy tiếng đồng hồ còn lại ở nhà lớn không ai tới quấy rầy cô nữa. Hạ Nhuyễn bị ép ngồi cạnh Bùi Cẩn suốt buổi, cảm giác căng thẳng như ngồi trên đống lửa.
"Vài hôm nữa có buổi tiệc, Hạ Hạ, con đi cùng Bùi Cẩn nhé." Đỗ Lệ Sa truyền đạt lại ý của ông cụ cho hai người, dù biết con trai mình không thích Hạ Nhuyễn, nhưng vì sức khỏe ông cụ, đành phải ép hai người phối hợp.
Hạ Nhuyễn vốn cực kỳ ghét tiệc tùng, nơi toàn là đấu đá, đặc biệt dễ khiến nữ phụ gặp tai họa nên cô định từ chối.
"Dì Đỗ, cháụ.." Lời từ chối của Hạ Nhuyễn chưa kịp nói ra đã bị giọng nói trầm thấp bên cạnh át đi.
"Được, con biết rồi." Bùi Cẩn lạnh nhạt đáp.
|
/352
|

