Thư ký nói ông đang ở khách sạn Kinh Tây đối diện đài truyền hình, bảo ngày mai sẽ về nhà.
Trình Hi có một người bạn làm phục vụ tại khách sạn Kinh Tây, những khách hàng ở đó đều là những nhân vật quan trọng, khi ra vào đều phải kiểm tra giấy phép thông hành, an ninh cực kỳ nghiêm ngặt, thậm chí không được phép chụp ảnh phòng hay món ăn.
Chu Kinh Thần cũng từng tham gia hội nghị thương mại ở đó.
“Nhớ nhắc ông Chu uống thuốc hạ huyết áp, đừng hút thuốc nhiều quá. Chuyện của Kinh Thần tôi sẽ lo liệu ổn thỏa, đừng lo.”Chu phu nhân dặn dò.
Cúp điện thoại, bà phu nhân vẫy tay bảo Trình Hi ngồi xuống, ánh mắt lập tức dừng lại ở chiếc túi cô đang mang.
Chiếc túi đó có giá khoảng năm mươi vạn tệ, đắt hơn cả túi xách bình thường. Từ khi đi thực tập, Trình Hi đã không còn nhận tiền sinh hoạt của nhà họ Chu nữa, tiền lương của cô còn chẳng đủ mua nổi một dây quai túi.
Cô cảm nhận được ánh mắt của Chu phu nhân, mới nhẹ nhàng dùng cơ thể che chiếc túi lại.
Chu phu nhân mỉm cười nhân từ “Lâu lắm rồi con không về nhỉ? Chú Chu của con nhớ con lắm đấy.”
“Con cũng nhớ chú Chu nữa.”
“Hi nhi à, tiền chữa bệnh của mẹ con vẫn đủ chứ?”
Vợ chồng Chu Hoài Khang gọi cô là “Hi nhi” một cách thân mật, âm điệu đầy trìu mến. Còn Chu Kinh Thần thì chưa bao giờ gọi cô như vậy, ngoại trừ một lần trong cơn đê mê trên giường.
"Hi nhi "
Âm vang đầy du͙c vọng.
Chu phu nhân tiếp tục “Chi phí điều trị ở viện dưỡng lão rất tốn kém, nếu không đủ thì cứ nói với dì, con chỉ cần tập trung vào việc học thôi, từ từ hẳn nói đến chuyện kiếm tiền.”
Trình Hi vội hoàn hồn “Đủ ạ.”
“Hi nhi, con có yêu ai chưa?”
Ánh mắt sắc bén của Chu phu nhân nhìn cô chằm chằm, khiến da đầu cô tê dại.
“Con... con chưa yêu ai cả.”
“Thế đã thích ai chưa?”
Trình Hi bồn chồn lo lắng.
Lúc này Chu Kinh Thần đang ngồi trên chiếc ghế sofa đơn đối diện, bình thản chỉnh lại khuy áo tay. Người giúp việc hỏi hắn muốn ăn món gì, hắn trả lời một món ăn Nam Bộ.
Trước đây, Chu Hoài Khang thay đổi nơi công tác rất thường xuyên, Chu phu nhân cũng bận rộn nên Chu Kinh Thần được nuôi dưỡng ở nhà ông ngoại tại miền Nam, mãi đến khi tốt nghiệp cấp hai mới trở về phương Bắc. Nên hắn có thể nói được tiếng quê cũ cổ xưa.
Vì thế, hắn vừa có vóc dáng cao lớn, khí phách của đàn ông phương Bắc, lại có làn da trắng trẻo và sự thông minh tinh tế của người phương Nam.
Cả hai rất hoà hợp mà tạo ra một người như hắn.
“Con vẫn chưa thích ai cả ạ.” Trình Hi trả lời lơ đãng, ánh mắt cũng lảng tránh ánh mắt của Chu phu nhân.
Chu phu nhân lại liếc nhìn chiếc túi, nhưng không nói gì thêm.
Những cô gái trẻ thích sĩ diện không chống lại được cám dỗ mà bước nhầm đường, mấy kiểu này bà cũng đã gặp nhiều trong trường đại học.
“Nếu con gặp khó khăn mà ngại nói với dì, thì cứ tìm Kinh Thần và chị dâu của con nhé.”
Chị dâụ..
Trình Hi nắm chặt đệm ghế sofa, các khớp ngón tay kêu răng rắc.
Chu phu nhân nghiêm nghị nhìn Chu Kinh Thần, rồi đẩy vài tấm ảnh trên bàn về phía hắn “Con chọn người nào mà con thấy ưng mắt đi.”
Hắn đang mân mê chiếc gạt tàn ngọc thạch dành cho khách, thản nhiên nói “Mẹ chọn ai rồi?”
“Mẹ sẽ không can thiệp vào quyết định của con đâụ”
|
/599
|

