Yêu Là Chiếm Hữu Đến Tận Xương

Chương 7

/599



“Cảm ơn thầy.” Trình Hi mỉm cười khiêm tốn. 

Cô hiểu là thầy có ý tốt. 

Người lớn thường nói đến thực tế, dựa vào gia thế, một câu nói của một số người còn đáng giá hơn cả vàng bạc nữa. 

Đặc biệt là lời nói của nhà họ Chụ 

Trình Hi và trưởng khoa chia tay nhau tại hội trường đa phương tiện, vừa nhận được tin nhắn của Chu Kinh Thần, hắn bảo cô quay về một chuyến. 

Gần đây, Chu phu nhân thúc giục rất nhiều, nên không về cũng không được. 

Cô chạy về ký túc xá, lấy chiếc túi trong ngăn kéo ra rồi lên xe đưa cho Chu Kinh Thần. 

“Chiếc túi này đắt quá, không hợp để dùng ở trường đâụ” 

Hắn dựa khuỷu tay vào cửa xe, nhắm mắt nghỉ ngơi  “Vậy thì vứt vào thùng rác đi.” 

Trình Hi nhất thời cạn lời. 

Từ khi tài sản của ba bị tịch thu, gia đình mất hết nguồn thu nhập, cô quá hiểu sự khốn khó khi không có tiền, nên sao cô dám vứt bỏ chiếc túi trị giá nghìn tệ chứ.

Chu Kinh Thần cũng biết rõ cô chẳng nỡ. 

Trình Hi không đáp lại. 

Khi xe đi qua một ngã tư, sắp đến nhà họ Chu, Chu Kinh Thần bỗng hỏi  “Em múa thể loại gì vậy?” 

“Múa cổ điển.” 

Hắn nghiêng đầu, quan sát vòng eo và cánh tay mảnh mai, mềm mại nhưng dẻo dai đầy sức mạnh của cô, đúng chuẩn dáng người của một vũ công. 

Chu Kinh Thần không có thói xấu của giới thượng lưu, nhưng vẫn giao tiếp với khá là nhiều thành phần trong giới thượng lưụ 

Những người đó rất thích vũ công, nhất là những người có hàng chục năm tập luyện từ nhỏ, cơ thể mềm dẻo có thể uốn éo đủ mọi kiểụ 

“Em sẽ biểu diễn vào lễ tốt nghiệp à?” 

Trình Hi mím môi  “Hôm đó anh có đến không?” 

“Nếu có thời gian thì tôi sẽ đến.” 

Chu Kinh Thần lúc nào cũng thế. 

Mập mờ không rõ ràng, không bao giờ nói ra tất cả. 

Chỉ để lại cảm giác khó quên, đồng thời cũng giữ lại cho mình đường lui. 

Chiếc xe rẽ vào khu biệt thự, nhà họ Chu ở biệt thự số 1, một căn nhà bốn trăm mét vuông, gạch ngói xám trắng, trước cửa treo một bức tranh chúc phúc màu đỏ rực, bề thế uy nghiêm. 

Tài xế đỗ xe xong, cầm chổi quét sạch tuyết bên ngoài cửa xe, lúc ấy Chu Kinh Thần mới xuống. 

Đôi giày da bóng loáng không dính chút bùn tuyết nào. 

Chu Kinh Thần tan làm thường về căn hộ ở trung tâm thành phố, nhưng cuối tuần phải về nhà họ Chu, cả gia đình quây quần ăn cơm, xem tin tức, báo cáo công việc cho Chu Hoài Khang. 

Đó là quy tắc do đời của ông Chu lập ra. 

Cây hồng trong sân phủ đầy sương giá, Chu Kinh Thần đi ngang qua, ngẩng đầu hái một quả hồng lớn đưa cho Trình Hi. 

“Hồng chín rồi.” 

Cô chạm vào, trên quả vẫn còn đọng băng. 

Cô đang đến kỳ kinh nguyệt nên không thể ăn đồ lạnh. 

Trình Hi lắc đầụ 

Hắn cầm quả hồng trong tay  “Không thích ăn nữa à?” 

“Vài ngày nữa mới ăn được.” 

Cô không biết hắn có hiểu không, nhưng chắc chắn không phải cô có thai. 

Chu Kinh Thần bước lên bậc thang, mở cánh cửa gỗ đỏ, dặn dò người giúp việc đang đón mình  “Nấu chút canh lê, cổ họng Trình Hi không được khỏe.” 

Cô lập tức nhớ lại cảnh hắn nằm trong bồn tắm tối hôm ấy, ấn đầu cô xuống. 

Hắn gọi tên cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình. 

Chu Kinh Thần hoàn toàn không kiêng kỵ, nói thẳng như thể đó chỉ là một việc hết sức bình thường thôi vậy. 

Mặt cô đỏ bừng lên. 

Vào đến phòng khách, Chu phu nhân đang nói chuyện điện thoại với thư ký của Chu Hoài Khang.




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status