Đêm qua là do Chu Kinh Thần chủ động trong cơn say. Trình Hi chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình và hắn lại trần trụi đối diện nhau như vậy, càng không dám tưởng tượng nếu nhà họ Chu biết được thì mọi chuyện sẽ khủng khiếp ra sao.
Đầu óc cô bây giờ vẫn là một mớ hỗn loạn.
Sau một hồi im lặng, Chu Kinh Thần lên tiếng “Em đã kể chuyện đó với ai chưa?”
Trình Hi lấy lại tinh thần, hiểu rõ sự lo lắng của hắn. Để lộ ra ngoài thì không tốt cho nhà họ Chu cũng như bản thân hắn.
“Chưa nói với ai cả.”
Chu Kinh Thần khẽ ừ một tiếng “Gần trường em có khu chung cư mới mở, em chọn một căn đi, chọn xong báo lại cho tôi biết.”
Thấy cô không nói gì, hắn bổ sung thêm “Cũng có thể chuyển quyền sở hữu căn nhà ở Đàn Cung cho em.”
Đàn Cung là di sản của ông ngoại Chu Kinh Thần, là biệt thự truyền đời của gia tộc. Căn rẻ nhất cũng phải lên tới hàng trăm triệụ
Chu Kinh Thần thực sự rất hào phóng và chân thành, nhưng Trình Hi không thích kiểu bồi thường có giá rõ ràng như vậy “Em thấy ở ký túc xá tiện hơn.”
Nghe vậy, hắn cũng không ép buộc thêm nữa.
Nửa tiếng sau, xe dừng trước tòa nhà ký túc xá, Chu Kinh Thần nghiêng người qua cô để mở cửa.
Sự tiếp xúc bất ngờ giữa hai cơ thể gần gũi đến mức phá vỡ mọi giới hạn, sự thân mật này quá mạnh mẽ, khiến người ta choáng ngợp.
Trình Hi nhạy cảm, bị hơi thở của hắn làm cho run lên.
Chu Kinh Thần cũng nhận ra, thu tay về ngồi thẳng lại “Đồ lót của em vẫn còn ở chỗ tôi. Khi nào rảnh nhớ sang lấy.”
Chiếc đồ lót đó chính tay hắn cởi ra, khi nửa chừng rơi xuống còn treo lủng lẳng trên vai cô, sau đó hắn lại giúp cô mặc vào.
Hắn thích cảm giác trêu chọc đầy ẩn ý, một lớp vải mỏng che đi... để rồi khám phá nó thật kỹ.
Không phải vô cớ mà người ta nói, dù là người đàn ông nghiêm túc, kín đáo đến mấy mà khi vướng vào chuyện tình cảm cũng sẽ thay đổi hoàn toàn.
Ngay cả Chu Kinh Thần cũng vậy.
Biểu cảm của Trình Hi có vẻ hơi khó xử “Anh vứt đi cũng được.”
Chu Kinh Thần cau mày “Thế không cần nữa à?”
“Không cần nữa.” Cô xuống xe, bước nhanh trên tuyết chạy về ký túc, không thèm ngoảnh đầu lại thêm lần nào nữa.
.
Trình Hi ở chung phòng ký túc với ba người khác. Khi cô bước vào, các bạn cùng phòng của cô đang tụ tập ăn tối.
Khoa Tài chính có rất nhiều sinh viên giàu có và quyền thế. Năm ngoái, vũ trường “Mạc Hà” ở Đông Bắc bỗng nhiên nổi tiếng, và chủ của vũ trường xa hoa nhất đó là ba dượng của An Nhiên, là cô bạn nằm giường bên cạnh giường của Trình Hi.
Trình Hi rất thân với An Nhiên, nhưng chỉ có quan hệ bạn bè bình thường với hai người còn lại.
“Đêm qua cậu đi sớm thế? Gọi điện cũng không nghe máy,” An Nhiên hỏi.
“Mình không khỏe,” Trình Hi ôm bộ đồ ngủ bước lên giường thay đồ “Nên là phải vào viện truyền nước.”
“Hình như ngài Chu cũng không khỏe, Chung Văn định đỡ ngài ấy về khách sạn nghỉ ngơi nhưng thư ký của ngài Chu từ chối.” An Nhiên vừa nói vừa tự nhiên kể tiếp “Mục tiêu của Chung Văn là gả vào hào môn, làm phu nhân giàu có, cô ấy còn nuôi rất nhiều vệ tinh chạy bằng cơm. Trong khoa mình thì chỉ có cậu và cô ấy là nổi nhất, nên Chung Văn lúc nào cũng ganh đua với cậu hết.”
|
/599
|

