Nhìn qua là biết ngay đây là dấu vết do những cuộc giằng co kịch liệt trên giường mà ra, Chu phu nhân nhìn hắn đầy hàm ý “Chơi bời với phụ nữ cũng là chuyện bình thường thôi, sao lại giấu mẹ làm gì?”
Chu Kinh Thần liếc mắt nhìn Trình Hi, khuôn mặt vô cảm khó đoán “Con có giấu mẹ đâụ”
“Đến tháng Mười này là con ba mươi rồi,” Chu phu nhân không truy xét xem người phụ nữ đó là ai mà đi thẳng vào vấn đề “Con cũng biết rõ mình cần phải làm gì rồi đấy.”
Trong nhóm những đứa con chung dòng dõi với Chu Kinh Thần, hầu hết đều lần lượt kết hôn ở tuổi ba mươi.
Ba mươi tuổi được xem là một ranh giới. Trước đó có thể chơi bời quá trớn, gia đình không can thiệp, nhưng khi đến tuổi thì không ai có thể trốn tránh chuyện lập gia đình và sinh con cả.
Chu Kinh Thần cũng không ngoại lệ.
Nhưng mấy năm trước đây Chu phu nhân luôn thúc ép mà hắn cứ lảng tránh không quan tâm.
Năm nay thì khó tránh được rồi, Chu phu nhân dứt khoát nói “Con nên tự quyết đi, việc này không trốn được đâu đấy.”
Chu Kinh Thần từ tốn cài cúc áo khoác “Mẹ đã chọn sẵn ai cho con chưa?”
“Ba của con đang chọn cho con đấy.” Chu phu nhân nói với giọng vừa tự hào vừa cẩn trọng “Mấy cô gái ba con chọn đều có gia thế tốt. Nếu con có ai bên ngoài rồi thì nhất định phải cắt đứt hoàn toàn cho mẹ.”
Trình Hi cảm thấy chột dạ ngẩng đầu lên. Ánh mắt của cô nhìn về phía Chu Kinh Thần, còn hắn lập tức dời mắt đi “Dạo này bận nên chưa cần vội đâu ạ.”
Sau khi viếng mộ xong và ra khỏi ngôi chùa, xe của Chu phu nhân đã xuống núi, nhưng chiếc Hongqi L9 vẫn còn ở đó.
Cửa xe mở ra, gió tuyết sương mù cuốn vào ghế sau, Chu Kinh Thần ngồi trong làn sương mờ ảo nhìn về phía cô “Để tôi đưa em về trường.”
“Em đã gọi taxi rồi mà?” Cô đã đưa cho tài xế hai trăm tệ, bảo ông ấy đợi mình một lát.
Khuôn mặt hắn bình thản “Đi rồi.”
Chùa Phổ Chúng đóng cửa cả ngày, xung quanh không có chiếc taxi nào. Trình Hi đành bất lực, cúi người bước lên xe.
Mùi nước hoa nam thoảng lên mũi, phảng phất chút hương thảo dược thanh mát ít người dùng, mang sắc thái u ám hoàn toàn đối lập với khí chất của hắn, càng khiến người khác bị thu hút nhiều hơn.
Vừa ngồi xuống, cô bất giác kêu lên một tiếng, cảm giác tê dại từ gốc đùi lan ra như có dòng điện chạy qua.
Trình Hi cởi áo khoác, lót dưới mông để giảm bớt sự ma sát với ghế.
Xe chạy được một đoạn, Chu Kinh Thần vẫn nhìn về phía trước, giọng trầm thấp “Em bôi thuốc chưa?”
Cô siết chặt hai tay đang đặt trên đùi thành nắm đấm.
Yết hầu hắn khẽ động “Tôi nhớ là sưng lên rồi đấy.”
Móng tay Trình Hi bấm sâu vào lòng bàn tay.
Bao năm qua, cô có tình cảm với Chu Kinh Thần nhưng luôn cố gắng kìm nén, giữ khoảng cách với hắn.
Con trai duy nhất của nhà họ Chu, cả cuộc đời hắn đã được hoạch định sẵn, từ bạn đời, hôn nhân đến sự nghiệp, tất cả đều được chọn lựa kỹ càng. Xuất thân của cô quá thấp kém, biết rõ không có kết quả, chi bằng từ bỏ sớm để khỏi đau lâụ
Dù trong lòng không cam tâm lắm, nhưng vẫn hơn là càng lúc càng lún sâu vào mối tình không có kết quả này, đến lúc ấy chỉ còn đau khổ đến chết mà thôi.
|
/599
|

