Trọng Sinh Trở Về, Sủng Ái Thành Nghiện

Chương 29

/699



Vết thương khủng khiếp hơn cô cũng từng thấy qua, chẳng hề thấy sợ hãi, chỉ thấy đau lòng. 

Bạch Hạc Độ thoáng ngỡ ngàng, hoàn toàn không ngờ cô sẽ nói ra một câu như vậy. 

"Không đaụ" Anh khàn giọng nói. 

Vân Mạn Hạ mới không tin. 

Cô nghiêm túc xử lý vết thương cho anh, cuối cùng quấn lên lớp gạc mới, lúc này mới thở phào một hơi. 

"Xong rồi, về nghỉ ngơi đi." Bạch Hạc Độ ôn tồn nói. 

Vân Mạn Hạ ừ một tiếng, thu dọn hòm thuốc xong mới rời đi. 

Lúc ra cửa, phát hiện Ngô Tiểu Nhã vậy mà vẫn còn ở bên ngoài, thấy cô ra, đối phương lườm cô một cái đầy không cam lòng. 

Vân Mạn Hạ tâm trạng lại thấy không tốt  "Sao cô vẫn còn ở đây?" 

"Cửu gia rõ ràng là bảo tôi thay thuốc cho ngài ấy " Ngô Tiểu Nhã nói.

Vân Mạn Hạ khựng lại  "Cửu gia gọi cô à?" 

"Chứ sao nữa? Hừ " Ngô Tiểu Nhã đắc ý vô cùng  "Cô cướp cơ hội của tôi thì đã sao? Chẳng phải nhanh như vậy đã bị Cửu gia đuổi ra rồi à " 

Vân Mạn Hạ khẽ rũ mắt, không thèm để ý đến cô ta, bước nhanh về phòng mình. 

Sáng sớm hôm sau, Bạch Hạc Độ hiếm khi xuất hiện ở phòng ăn. 

Nhưng Vân Mạn Hạ vẫn có chút u sầụ 

Cô từ đầu đến cuối đều ủ rũ, khác hẳn với dáng vẻ hoạt bát trước đó, khiến Bạch Hạc Độ nhận ra sự khác thường. 

"Ai chọc em không vui?" Anh hỏi. 

Vân Mạn Hạ nhìn anh đầy oán trách. 

"Không có ai." 

Nhìn cô bỏ đi, Bạch Hạc Độ chần chừ hồi lâu, hỏi Lâm Thâm bên cạnh  "Tại sao phu nhân lại không vui?" 

Lâm Thâm hơi kinh ngạc, Cửu gia vậy mà cũng biết quan tâm người khác? 

Có điều sao cậu ta biết được? Cậu ta cũng đâu phải chồng người ta đâu  

Trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài miệng không dám nói thế. 

"Có đôi khi không cần biết tại sao không vui, chỉ cần dỗ dành người ta vui vẻ là được." Cậu ta làm ra vẻ rất có kinh nghiệm. 

Bạch Hạc Độ ngẫm nghĩ, cảm thấy có chút đạo lý  "Dỗ thế nào?" 

Lâm Thâm vắt óc suy nghĩ, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện. 

"Phu nhân hình như là sinh viên đại học A? Gần đây bên đại học A chẳng phải muốn tặng hoa cho ngài sao? Lấy mang cho phu nhân là được rồi " 

Trường danh tiếng trăm năm đại học A, có một biển hoa nguyệt quý vô cùng nổi tiếng, hàng năm khi hoa nở rộ vào kỳ nghỉ hè đều thu hút người ta ngưỡng mộ tìm đến, mà trong đó có số ít giống quý hiếm do chính họ lai tạo ra, sẽ được cắt cành, dùng làm quà tặng gửi đi. 

Đương nhiên không phải ai cũng có thể nhận được món quà này, bởi vì số lượng ít ỏi, người được tặng nếu không phải cựu sinh viên nổi tiếng thì cũng là sinh viên xuất sắc, vì thế rất nhiều người lấy việc nhận được hoa làm vinh dự. 

Phía đại học A vẫn luôn tiếp xúc với Cửu gia, muốn mời anh tham dự một hoạt động, Cửu gia không có tâm trí để ý tới, việc này vẫn luôn là do cậu ta xử lý. 

Hôm qua còn nhận được điện thoại của đối phương, cung kính hỏi thăm Cửu gia thích giống hoa nào, người khác thì đều là mở hộp mù, có gì nhận nấy, đến chỗ Cửu gia thì có thể tùy ý chỉ định rồi. 

Nhưng bó hoa là vinh dự đối với người khác, đối với Bạch Hạc Độ lại chẳng là gì cả, Lâm Thâm tự nhiên cũng không để tâm, thuận miệng nói một câu Cửu gia không hứng thú.




/699

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status