Trọng Sinh Trở Về, Sủng Ái Thành Nghiện

Chương 28

/699



Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, làm như phải chịu uất ức tày đình gì đó  Cửu gia vậy mà cũng dung túng cho cô ta  

Nhìn thấy sắc mặt của thím Ngô, Vân Mạn Hạ cười đắc ý. 

Ăn tối xong, Ninh Phi lại đến. 

Cậu ta ngoài là cấp dưới của Bạch Hạc Độ, còn kiêm nhiệm làm bác sĩ cho anh. 

Lúc Vân Mạn Hạ về phòng, bắt gặp cậu ta và Ngô Tiểu Nhã đang đứng ở cửa phòng ngủ chính, trên tay Ngô Tiểu Nhã cầm một hòm thuốc. 

Cậu ta đang dặn dò Ngô Tiểu Nhã những điều cần chú ý khi thay thuốc cho Bạch Hạc Độ. 

Vân Mạn Hạ nheo đôi mắt xinh đẹp lại. 

Thay thuốc? 

Bạch Hạc Độ đâu phải không có vợ, có cô ở đây, cần đến người khác sao? 

Thấy cô đi tới, Ngô Tiểu Nhã cười đầy vẻ khıêu khích, cố ý khoe hòm thuốc đang cầm trong tay, sống lưng cũng thẳng đờ ra. 

"Phu nhân, nếu có lời gì muốn nói với tôi thì phải đợi lát nữa rồi, bây giờ tôi đang bận đi thay thuốc cho Cửu gia đây." 

Nói rồi định bước vào cửa. 

Trên tay lại bỗng nhiên trống rỗng. 

Đồ đạc đã nằm trong tay Vân Mạn Hạ. 

"Cô làm cái gì?" Ngô Tiểu Nhã tắt nụ cười. 

Vân Mạn Hạ  "Rất cảm kích cái tâm này của cô, nhưng việc thay thuốc này thì không cần đến cô nữa, tôi làm." 

"Dựa vào cái gì?" 

"Dựa vào cái gì?" Vân Mạn Hạ cười, hỏi hay lắm  "Chính là dựa vào quan hệ giữa tôi và Cửu gia đấy, có tôi ở đây, cần đến cô sao?"

Nói xong, mặc kệ sắc mặt khó coi của đối phương, cô khoan thai bước vào cửa. 

Trong phòng, Bạch Hạc Độ vừa từ phòng tắm đi ra, trên người đã thay áo choàng tắm, thấp thoáng lộ ra lồng ngực săn chắc đẹp đẽ. 

Vân Mạn Hạ mới liếc một cái, trong đầu đã phản xạ hiện ra tình cảnh tối qua, tai lập tức không kiểm soát được mà lặng lẽ đỏ lên. 

"Sao lại là em?" Nhìn thấy cô, Bạch Hạc Độ có chút bất ngờ. 

Chỉ một câu nói ngắn gọn khiến những ý nghĩ kiều diễm trong đầu Vân Mạn Hạ biến mất sạch sành sanh. 

Trong lòng trĩu nặng. 

Sao lại không thể là cô? Người anh muốn nhìn thấy là ai? Ngô Tiểu Nhã à? 

Nghĩ đến việc ban nãy nếu không phải cô tình cờ bắt gặp thì Ngô Tiểu Nhã đã vào đây rồi, trong lòng cô càng thêm bực bội. 

"Tôi đến giúp anh thay thuốc." 

Bạch Hạc Độ khựng lại, nói  "Việc này không cần em làm, đi nghỉ đi, để người khác làm." 

"Người khác nào?" Vân Mạn Hạ buột miệng thốt lên, ý thức được ngữ khí mình hơi gắt, giống như đang chất vấn, cô lại vội vàng thu lại vẻ mặt. 

"Em là vợ anh, còn có ai thích hợp hơn em sao?" Mặc dù vì chân anh có thương tích nên hai người chưa đi đăng ký kết hôn, nhưng đó là chuyện sớm muộn thôi, cho nên cô nói một cách hùng hồn đầy lý lẽ, hừ hừ nói  "Em cứ muốn giúp anh thay thuốc đấy " 

Bạch Hạc Độ cứng họng. 

Vốn dĩ nghĩ vết thương khó coi, sợ dọa cô sợ, nên mới khéo léo từ chối, nhưng nhìn dáng vẻ cố chấp này của cô, anh hiếm khi nảy sinh chút cảm xúc bất lực. 

"Vậy qua đây đi." 

Vết thương của anh nằm ở bắp chân phải, lớp gạc tháo ra, vết thương vô cùng dữ tợn. 

Tay Vân Mạn Hạ khẽ run lên. 

Bạch Hạc Độ rũ mắt nhìn cô gái đang ngồi xổm trước mặt mình, thần sắc nơi đáy mắt không rõ, khẽ hỏi  "Bị dọa sợ rồi à?" 

"Không có." Vân Mạn Hạ cúi đầu lấy thuốc, giọng rầu rĩ  "Em chỉ đang nghĩ, chắc chắn anh rất đaụ"




/699

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status