Vân Mạn Hạ vừa quay đầu lại thì bắt gặp ngay ánh mắt đầy thâm thúy của Bạch Hạc Độ. Cô hơi chột dạ, chắc chắn anh đã nhìn thấu cái trò "đâm chọc" cố ý của cô rồi. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cô cũng chẳng thấy mình sai chỗ nào, là Ngô Tiểu Nhã tự kiếm chuyện trước, chẳng lẽ cô không được quyền "trả cả vốn lẫn lời" sao?
Thấy anh có vẻ không trách cứ gì, cô lập tức lấy lại tự tin, nũng nịu hỏi "Chồng ơi, sao thế anh?"
Trong đôi mắt sâu thẳm vốn luôn u tối của Bạch Hạc Độ hiếm khi xẹt qua một tia ý cười cực nhỏ. "Không có gì."
Anh nói, dừng lại một chút rồi hỏi tiếp "Lúc nãy là ai đã động vào phòng của cô?"
Đây là đang định "đòi lại công bằng" cho cô sao?
Mắt Vân Mạn Hạ sáng rực lên, cô quay đầu quét một vòng quanh phòng.
Ngay khi xác định được hai bóng dáng đang lấm lét, cô chẳng chút do dự mà chỉ thẳng tay "Là hai người bọn họ đấy "
Hai người làm vừa nãy còn bận nịnh bợ Ngô Tiểu Nhã, giờ mặt mũi người nào người nấy đều trắng bệch như tờ giấy.
"Cửụ.. Cửu gia Chúng tôi đều nghe theo lời cô Tiểu Nhã thôi Cô ấy bảo dọn phòng thì chúng tôi giúp thôi, chúng tôi thực sự không biết gì hết "
Nghĩ đến mấy vị phu nhân trước đây chẳng bao giờ được Cửu gia đoái hoài, lại thấy địa vị của Ngô Tiểu Nhã trước mặt Lão phu nhân quá lớn, họ cứ ngỡ nịnh bợ Tiểu Nhã thì sẽ có tương lai. Ai mà ngờ được sự việc lại "quay xe" gắt đến mức này Chẳng phải trước giờ Cửu gia vốn chẳng thèm quản chuyện vặt vãnh trong nhà sao?
Lời biện bạch của hai người nghe vừa vụng về vừa nực cười. Bạch Hạc Độ thậm chí chẳng thèm liếc mắt nhìn lấy một cái, anh chỉ khẽ nghiêng đầu bảo Lâm Thâm "Lát nữa báo lại với thím Ngô, bảo bà ấy tự đi mà xử lý người của mình."
Lâm Thâm vội vàng nhận lệnh. Hai người làm giờ thì hối hận xanh ruột, hiểu rằng lần này mình thực sự xong đời rồi
Vân Mạn Hạ thấy lòng ngọt lịm, cô nhanh nhảu chạy lại giành luôn việc của Lâm Thâm, đích thân đẩy xe lăn cho anh rồi hỏi han "Lúc nãy anh đi đâu thế?"
Ninh Phi đứng bên cạnh bèn lên tiếng xen vào "Việc của Cửu gia là chuyện đại sự, phu nhân tốt nhất đừng có hỏi han linh tinh " Vì chuyện của Ngô Tiểu Nhã mà anh ta đang cực kỳ ác cảm với cô.
Vân Mạn Hạ thầm đảo mắt khinh bỉ trong lòng, cô chẳng thèm nể nang mà đáp trả luôn "Ồ, anh cũng biết tôi là phu nhân cơ à? Thế tôi đang nói chuyện với chồng mình, anh xen cái mồm vào làm gì cho thừa thãi thế?"
"Cô... "
"Đủ rồi." Giọng nói lạnh lùng của Bạch Hạc Độ vang lên, ý tứ cảnh cáo rõ mồn một. Ninh Phi lập tức im bặt, không dám ho he thêm nửa lời.
Vân Mạn Hạ "hừ" một tiếng, hếch cằm nhìn anh ta như một kẻ chiến thắng. Mặc kệ cái vẻ mặt khó coi của Ninh Phi, cô quay sang tiếp tục dùng đủ mọi cách để dò hỏi xem anh vừa đi đâụ
Nhưng Bạch Hạc Độ không trả lời, anh chỉ nhẹ nhàng bảo "Cô đi làm việc của mình đi, để Lâm Thâm đẩy tôi vào thư phòng xử lý chút việc."
Giọng điệu tuy có phần kiên nhẫn và ôn hòa hơn trước, nhưng vẫn toát ra vẻ uy nghiêm không cho phép ai phản kháng.
|
/699
|

