Trái tim Mạn Hạ bỗng chốc nhẹ bẫng, niềm vui sướng hiện rõ mồn một trong đôi mắt sáng ngời. Ngược lại, Ngô Tiểu Nhã thất thanh kêu lên "Cửu gia?"
"Tôi đúng là có hứa tặng cô một món quà, nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đồng ý với những yêu cầu quá quắt của cô." Giọng Bạch Hạc Độ lạnh nhạt, không chút cảm xúc "Ví dụ như việc bắt bà chủ nhà này phải nhường phòng cho cô, còn cô thì định trèo lên đầu lên cổ người ta mà ngồi."
Cả căn phòng im phăng phắc, đến tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Mặt Ngô Tiểu Nhã biến sắc liên tục, hết đỏ rực vì giận lại trắng bệch vì sốc. Có lẽ nằm mơ ả cũng không ngờ Bạch Hạc Độ lại phũ phàng từ chối mình một cách trực diện như thế.
Chứng kiến cái bản mặt "vặn vẹó của ả, Vân Mạn Hạ suýt chút nữa là phì cười thành tiếng. Thấy Bạch Hạc Độ bất thình lình liếc sang, cô vội thu liễm lại, giả bộ ngây thơ chớp chớp đôi mắt xinh đẹp nhìn anh như thể mình chẳng biết gì.
Chẳng để ý đến ánh mắt bỗng chốc trở nên sâu thẳm của người đàn ông, cô quay sang, nở nụ cười "thân thiện" hỏi Ngô Tiểu Nhã "Ủa, thế rốt cuộc là cô định dọn đi đâu? Tìm được chỗ ở mới chưa? Có cần tôi giúp một tay tìm hộ căn nhà nào tử tế không?"
Ngô Tiểu Nhã "..."
Mặt ả ta lúc này đúng là "xanh như tàu lá". Dưới những ánh nhìn soi mói, mỉa mai của mọi người xung quanh, ả đành phải đâm lao theo lao, ấp úng đáp
"Tôi... tôi không dọn đi nữa đâu "
Lúc này thì ả cũng chẳng màng đến liêm sỉ hay mặt mũi gì nữa rồi Nếu thực sự dọn ra ngoài bây giờ thì đúng là "mất cả chì lẫn chài". Cái Ngự Cảnh Viên này đâu phải chợ mà muốn vào là vào, lúc trước mẹ ả phải năn nỉ gãy lưỡi mới xin được cho ả một chỗ ở, giờ mà đi thì coi như mất trắng cơ hội tiếp cận Cửu gia.
"Ồ, thế thì phiền cô đi dọn lại cái phòng cho tôi nhé. Cái gì bị vứt thì tìm về đủ, đồ của cô thì khuân đi cho sạch, chắc việc này không làm khó cô đâu nhỉ?" Vân Mạn Hạ ra lệnh với giọng điệu cực kỳ hiển nhiên, đúng chất bà chủ nhà.
Ngô Tiểu Nhã tức đến phát nghẹn, vành mắt đỏ hoe. Ả cảm thấy mình chẳng khác nào một con hầu bị người ta sai bảo Nhưng ngay trước mặt Cửu gia, ả chẳng dám ho he nửa lời, chỉ đành tủi nhục lí nhí "... Tôi biết rồi."
Ả ta vừa định xách vali chạy lên lầu để thoát thân, Vân Mạn Hạ lại đột ngột liếc nhìn cái vali trong tay ả, rồi nhiệt tình một cách lạ lùng "Cái vali to đùng thế kia, một mình cô xách chắc nặng lắm nhỉ?"
Chẳng đợi ả kịp phản ứng, cô đã phân phó luôn cho chị người làm đứng cạnh "Này, giúp cô ấy một tay đi chứ."
Chị người làm thật thà tiến lên, định nhấc hộ. Nhưng ngay giây tiếp theo, chị ta bỗng thốt lên đầy kinh ngạc "Ơ? Sao cái vali này nhẹ hẫng, rỗng tuếch thế này?"
Mọi người "..."
Vân Mạn Hạ giả bộ ngạc nhiên nhướng mày "Ủa lạ ghê, không phải cô bảo dọn nhà đi sao? Sao lại xách cái vali rỗng đi diễn sâu thế này?"
Cảm nhận được vô số ánh mắt kỳ lạ, khinh bỉ đổ dồn vào mình, Ngô Tiểu Nhã vừa xấu hổ vừa uất ức, trong lòng hận Mạn Hạ thấu xương
"Tôi đi dọn phòng đây "
Ả ta giật phăng cái vali rồi chạy trối chết lên lầu như bị ma đuổi.
|
/699
|

