Cô nhận lấy hộp rồi quay về phòng quét sạch đồ đạc. Tất cả những gì liên quan đến mẹ hoặc những thứ quan trọng cô đều gom hết lại, nhét đầy một chiếc vali lớn.
Mẹ kế Hạ Liên thấy cô lôi vali ra thì biến sắc, vội chạy tới hỏi "Mạn Hạ, con làm gì thế? Định dọn đi luôn, không thèm về cái nhà này nữa à?"
"Con gả đi rồi, giờ đã có gia đình riêng, đương nhiên là không tiện ở lại đây nữa."
Nghĩ đến Bạch Hạc Độ, lòng Vân Mạn Hạ bỗng thấy ngọt ngào lạ thường.
Đúng vậy, nơi này từ lâu đã không còn là nhà của cô nữa rồi, kể từ ngày mẹ mất, cô chỉ là người thừa ở đây mà thôi, vậy mà kiếp trước cô lại không nhận ra.
Sau này, nơi nào có anh, nơi đó mới thực sự là nhà.
"Dù thế thì cũng không cần mang nhiều đồ vậy đâu, người ngoài nhìn vào lại tưởng nhà mình bạc đãi con, hiểu lầm thì mệt lắm." Hạ Liên vẫn cố dùng giọng điệu "mẹ hiền" để khuyên ngăn.
"Không sao đâu ạ, con cứ mang đi cho chắc. Chứ vạn nhất để ở nhà mà lại vô tình thất lạc như cuốn nhật ký lúc nãy thì phí lắm."
Vân Y Y vừa đi tới nghe thấy câu này thì mặt mũi hết xanh lại tím, cái vẻ dịu dàng giả tạo thường ngày bay sạch sành sanh.
Vân Mạn Hạ cũng chẳng thèm để ý đến hai mẹ con diễn sâu đó nữa, cô thản nhiên kéo vali ra cửa. Lúc sắp bước ra khỏi nhà, cô như sực nhớ ra điều gì, quay lại cầm lấy cái "camera" ở góc bàn...
Rồi ném thẳng vào thùng rác trước mặt mọi người.
Vân Y Y ngơ ngác "?"
"À quên chưa nói, đây chỉ là món đồ chơi trang trí thôi, không phải camera thật đâụ" Giọng Vân Mạn Hạ tỉnh bơ nhưng đầy mỉa mai "Em chỉ định rung cây nhát khỉ xem ai là người tham lam thôi, kết quả thật sự không ngờ... người đó lại chính là chị hai nhà mình."
Nhìn cái bản mặt suýt thì biến dạng vì tức tối của Vân Y Y, tâm trạng Vân Mạn Hạ bỗng thấy phởn lạ thường. Cô thản nhiên kéo vali rời khỏi cái nơi chẳng mấy tốt đẹp đó.
Lúc đi thì bắt taxi, lúc về cũng bắt taxi, cực kỳ gọn lẹ.
Thế nhưng, vừa bước chân vào Ngự Cảnh Viên, Vân Mạn Hạ đã thấy có gì đó "sai sai".
Đám người hầu tɾong nhà thấy cô về thì ai nấy đều giật thót mình, nhưng chẳng ai dám tiến lại báo cho cô biết chuyện gì đang xảy ra.
Họ cứ thế lén lút liếc nhìn lên lầu với ánh mắt vừa mong đợi, vừa có chút hả hê kiểu như đang "hóng biến" mà cái "biến" này chắc chắn là nhắm thẳng vào cô rồi.
Vân Mạn Hạ còn chưa kịp mở miệng hỏi thì từ trên lầu đã vọng xuống những tiếng quát tháo chói tai "Mấy cái này, cả cái kia nữa, vứt hết đi cho tôi Đống đồ lộn xộn này là đứa nào dám tha vào đây? Tôi đã bảo căn phòng này là của tôi, ai cho phép các người tự ý đụng vào?"
Đó là giọng của một cô gái trẻ, nghe vừa chảnh vừa khó ưa.
Ánh mắt Vân Mạn Hạ lạnh đi trông thấy. Cô đưa chiếc vali cho người hầu gần đó rồi dặn "Lát nữa mang lên lầu cho tôi."
Nói xong, cô sải bước lên lầu, đi thẳng tới căn phòng ngủ phụ ngay sát phòng Cửu gia.
Đập vào mắt cô là cảnh tượng một cô gái lên đồ cực kỳ sang chảnh, đang ngồi chễm chệ bên mép giường như thể mình là chủ cái nhà này, tay năm tay mười chỉ huy người làm dọn dẹp.
|
/699
|

