Trọng Sinh Trở Về, Sủng Ái Thành Nghiện

Chương 17

/699



Đúng là cô ba không hiền hậu bằng cô Hai, chẳng lẽ cô định ép chết bọn họ thật sao?

Vân Mạn Hạ cười khẩy, ánh mắt trở nên lạnh lẽo  "Tủ của tôi có khóa, trừ khi có kẻ cố tình ăn trộm, bằng không chẳng bao giờ có chuyện mất nhầm ở đây cả. Tôi gọi mọi người ra đây là vì nể tình các người làm việc ở Vân gia đã lâu, muốn cho một cơ hội để tự giác nhận lỗi, chứ đừng tưởng là tôi không có bằng chứng trong tay."

"Nhưng nếu đã cho cơ hội mà không biết điều, thì tốt nhất cứ để cảnh sát vào cuộc. Lúc đó pháp luật xử sao thì nhận vậy "

Nói đoạn, cô thản nhiên rút điện thoại ra định bấm số.

Tim Vân Y Y đập thót một cái, ả thảng thốt hỏi  "Bằng chứng... bằng chứng gì cơ?"

Vân Mạn Hạ nheo mắt nhìn ả  "Em có lắp camera giấu kín trong phòng, ngay góc trên bàn làm việc ấy, chị không để ý à?"

Sắc mặt Vân Y Y lập tức biến đổi. Ả cố nhớ lại, đúng là trên bàn của Vân Mạn Hạ có một món đồ trang trí trông rất giống mắt camera  Thấy Mạn Hạ sắp bấm gọi cảnh sát thật, Vân Y Y hoảng quá không kịp suy nghĩ gì nữa, lao tới giật phăng cái điện thoại trên tay cô.

Trong phút chốc, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt kinh ngạc về phía ả.

Vân Mạn Hạ nhếch môi đầy ẩn ý  "Chị hai, chị làm cái trò gì thế?"

"Chị... chị..." Vân Y Y cười gượng gạo, mặt tái mét  "Chị mới nhớ ra, cuốn nhật ký đó hình như... hình như đang ở chỗ chị thì phải."

"Ồ?" Giọng Mạn Hạ đầy vẻ mỉa mai  "Nãy giờ hỏi mãi chị chẳng nhớ gì, vừa nhắc đến cảnh sát là trí nhớ chị hồi phục thần tốc ngay nhỉ?"

Ánh mắt đám người hầu nhìn Vân Y Y lúc này đã thay đổi hoàn toàn. 

Ban nãy cái "nồi đen" này suýt thì úp lên đầu bọn họ. 

Lúc đầu thấy Vân Y Y nói đỡ thì họ cảm kích thật đấy, nhưng giờ mới vỡ lẽ ra, hóa ra ả ta định bắt bọn họ gánh tội thay. Cảm giác lúc này đúng là khó chịu không để đâu cho hết 

Công nhận là trí nhớ của cô chị này "hồi phục" đúng lúc thật đấy, trùng hợp đến mức không ai tin nổi 

Bị bao nhiêu con mắt đổ dồn vào, Vân Y Y cảm thấy như bị kim châm sau lưng. 

Một mặt cô ta thầm rủa xả không hiểu sao con nhỏ Vân Mạn Hạ đột nhiên lại khó nhằn đến thế, một mặt phải cố đấm ăn xôi, cười gượng gạo giải thích 

"À... chị nhớ ra rồi. Dạo trước em họ Linh Vi sang chơi, cứ nằng nặc đòi xem nên chị mới vào phòng em lấy ra. Xong rồi chị lại quên không cất về chỗ cũ, bận quá nên cũng lú lẫn luôn..." 

"Ồ, hóa ra là vậy?" Vân Mạn Hạ cười lạnh, giọng sắc như dao  "Thế thì phiền chị trả lại đồ cho em. Mà em nói trước, đây là di vật của mẹ em, giá trị cực kỳ lớn, sau này chị đừng có tiện tay động vào nữa. Chứ không người ngoài nhìn vào lại tưởng chị có tính tham làm, thích cầm nhầm đồ của người khác thì không hay lắm."

Nụ cười trên mặt Vân Y Y cứng đờ lại, cô ta nghiến răng kèn kẹt  "... Được, để chị đi lấy."

Chỉ một lát sau, món đồ đã được mang ra. Đó là một chiếc hộp mật mã chắc chắn, cuốn nhật ký nằm gọn bên trong. Vân Mạn Hạ liếc qua là biết ngay, cô chị này trộm đồ bao lâu nay nhưng chắc chắn vẫn chưa mò được mật khẩu để mở hộp.




/699

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status