Trọng Sinh Trở Về, Sủng Ái Thành Nghiện

Chương 13

/699



Ông Vân Hồng gọi điện hôm nay, ngoài việc dằn mặt cô thì còn có mục đích chính  "Đúng rồi, con đã là vợ của Cửu gia rồi, thì chuyện công ty nhà mình đang cần rót vốn, con cũng nên biết ý mà mở lời với ngài ấy một tiếng đi."

Vân Mạn Hạ thầm đảo mắt khinh bỉ, trả lời cho qua chuyện  "Cửu gia đâu có dễ tính thế, chuyện này để sau hãy tính đi bố." Nói xong, cô lười chẳng buồn nghe thêm nên cúp máy luôn.

Ở đầu dây bên kia, tại nhà họ Vân, ông Vân Hồng tức nổ đom đóm mắt vì bị con gái dập máy ngang xương  "Đúng là phản rồi  Mới gả đi có ngày đầu mà đã dám vểnh râu lên với bố nó thế à "

Thấy chồng nổi trận lôi đình, bà mẹ kế Hạ Liên vội vàng xấn xổ lại dỗ dành  "Thôi anh bớt giận đi, để mai em bảo con bé về đây rồi em đích thân nói chuyện với nó. Mạn Hạ trước giờ lúc nào chẳng nghe lời em."

Nghe vợ nói thế, ông Vân Hồng mới nguôi nguôi đôi chút. Ông ta nắm lấy tay vợ, cảm động nói  "Bao năm qua đúng là vất vả cho em thật, đối xử với nó như con đẻ nên nó mới nể em như thế." Điểm ông ta ưng nhất ở bà vợ này chính là việc đối đãi với con riêng của chồng cực kỳ "tận tâm", nhìn vào cứ ngỡ mẹ đẻ con đẻ thật chứ chẳng chơi.

"Đấy là việc em nên làm mà." Hạ Liên nở nụ cười hiền hậu đầy giả trân, dịu dàng bồi thêm  "Em với Vãn Âm là chị em thân thiết, con của cô ấy cũng như con của em, em đương nhiên phải chăm lo cho nó thật tốt rồi."

Tại Ngự Cảnh Viên.

Sau khi "đấu khẩú với ông bố xong, Mạn Hạ mới nhớ ra việc quan trọng là phải dặn trước Bạch Hạc Độ để anh không bị mắc mưu nhà họ Vân. Cô lại lẹt xẹt chạy sang phòng bên cạnh.

Lâm Thâm đã đi đâu mất, cửa phòng lại khép hờ không chặt. Cô đẩy cửa ngó vào thì thấy phòng trống không, chỉ có đèn phòng tắm là đang sáng trưng. Chắc là anh đang tắm rồi. Đang tính quay lưng đi thì bỗng nhiên bên trong vang lên một tiếng "Rầm" rõ to 

Mặt cô biến sắc, chẳng kịp suy nghĩ gì nữa, cô lao thẳng vào tông cửa xông tới  "Anh không sao chứ... "

Chỉ một giây ngắn ngủi sau đó...

"RẦM "

Cô dùng hết sức bình sinh đóng sầm cửa lại, mặt đỏ như gấc chín 

Cánh cửa gỗ vẫn còn hơi rung động, Mạn Hạ đứng chết trân bên ngoài, mặt đỏ bừng như vừa uống cả lít rượu, đầu óc quay cuồng trống rỗng hoàn toàn. 

Cả bên trong lẫn bên ngoài đều im lặng như tờ, bầu không khí ngượng ngùng bao trùm lấy không gian.

Mãi một lúc sau, giọng nói trầm đục của người đàn ông mới vang lên  "Tôi vô tình làm rơi chai sữa tắm thôi."

"Vâng... em... em thấy rồi." Mạn Hạ lắp bắp đáp lời, tim vẫn còn đập loạn xạ trong lồng ngực.

"... Sang đây có việc gì?"

"À  Em... em định sang bảo với anh là, nếu bố em có tìm anh nhờ vả gì ấy thì..."

Ở bên trong, Bạch Hạc Độ bỗng khựng lại, khóe môi hơi trĩu xuống. 

Trong lòng anh tự dưng dâng lên một nỗi thất vọng khó tả, bao nhiêu cảm xúc rung động nhỏ nhoi ban nãy tan thành mây khói sạch bách.

Thiên hạ đồn anh sắp chết, bảo anh là một kẻ điên tàn nhẫn và máu lạnh. 

Trong hoàn cảnh đó mà cô vẫn bằng lòng gả vào đây, chắc chắn là phải có mục đích gì đó rồi. Nghĩ đến đây, anh cười nhạt, cảm giác hụt hẫng bao vây.

Nhưng điều khiến anh thất vọng nhất là, mới chỉ ngày đầu tiên thôi mà cô đã...




/699

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status