Thật họa vô đơn chí!
Tuyết Lạc dùng hai tay ôm lấy thân thể lạnh lẽo của
mình, cố quên đi cơn đói, cứ thế đi lang thang vô định
trêи đường phó, hoàn toàn không biết phía sau mình
đang có hai kẻ côn đồ bám theo.
“Người đẹp, chỉ có một mình thôi sao? Theo anh đây
đi giải sầu đi!” Gã tóc tím tiến lên một bước, võ lên vai
Tuyết Lạc, giọng nói hết sức bỉ ổi và vô lại.
Tuyết Lạc giật mình, quên đi đau đớn của mình mà
phản bác. “Anh muốn làm gì? Tránh xa tôi ral”
Một chiếc Ferrari màu đen đỗ khuất sau vườn hoa,
Hàng Lãng cân nhắc một chút, hắn ngược lại rất muốn
xem sau khi điên khùng bỏ chạy lúc nửa đêm canh ba,
người phụ nữ ngu ngốc này sẽ làm gì khi gặp họa.
Tuyết Lạc không muốn nói chuyện với tên côn đồ này
nữa, co cẳng chạy tới hướng có ánh đèn xe.
Nhưng không ngờ phía trước còn một kẻ nữa, đã
chặn mắt đường lui của cô. “Chạy cái gì mà chạy,
Nhớ
Vóc dáng Hàng Lãng cao lớn lại không thô kệch, tròng
mắt đen dài sâu thăm thẳm, đôi môi mỏng, đường nét
sắc sảo rõ ràng, gương mặt tuần tú hoàn hảo như
Chương 16: Đây là nỗi đau!
tranh vẽ.
Hắn xuất hiện, tất cả mọi người trêи bàn ăn đều kinh
ngạc, mê mẫn.
Nhưng Tuyết Lạc chỉ có kinh ngạc, không hề mê mẫn.
Người đàn ông này sao lại tới đây? Hắn muốn làm gì?
“Tôi là Phong Hàng Lãng. Quấy rầy các bị ăn cơm,
quả thật bắt lịch sự quá.” Khách khí lễ phép, nhưng
vẫn cường thế oai phong.
Tuyết Lạc dùng hai tay ôm lấy thân thể lạnh lẽo của
mình, cố quên đi cơn đói, cứ thế đi lang thang vô định
trêи đường phó, hoàn toàn không biết phía sau mình
đang có hai kẻ côn đồ bám theo.
“Người đẹp, chỉ có một mình thôi sao? Theo anh đây
đi giải sầu đi!” Gã tóc tím tiến lên một bước, võ lên vai
Tuyết Lạc, giọng nói hết sức bỉ ổi và vô lại.
Tuyết Lạc giật mình, quên đi đau đớn của mình mà
phản bác. “Anh muốn làm gì? Tránh xa tôi ral”
Một chiếc Ferrari màu đen đỗ khuất sau vườn hoa,
Hàng Lãng cân nhắc một chút, hắn ngược lại rất muốn
xem sau khi điên khùng bỏ chạy lúc nửa đêm canh ba,
người phụ nữ ngu ngốc này sẽ làm gì khi gặp họa.
Tuyết Lạc không muốn nói chuyện với tên côn đồ này
nữa, co cẳng chạy tới hướng có ánh đèn xe.
Nhưng không ngờ phía trước còn một kẻ nữa, đã
chặn mắt đường lui của cô. “Chạy cái gì mà chạy,
Nhớ
Vóc dáng Hàng Lãng cao lớn lại không thô kệch, tròng
mắt đen dài sâu thăm thẳm, đôi môi mỏng, đường nét
sắc sảo rõ ràng, gương mặt tuần tú hoàn hảo như
Chương 16: Đây là nỗi đau!
tranh vẽ.
Hắn xuất hiện, tất cả mọi người trêи bàn ăn đều kinh
ngạc, mê mẫn.
Nhưng Tuyết Lạc chỉ có kinh ngạc, không hề mê mẫn.
Người đàn ông này sao lại tới đây? Hắn muốn làm gì?
“Tôi là Phong Hàng Lãng. Quấy rầy các bị ăn cơm,
quả thật bắt lịch sự quá.” Khách khí lễ phép, nhưng
vẫn cường thế oai phong.
|
/92
|

