“Cô thông minh như vậy, hẳn sẽ không lấy lòng một
cách vô ích. Nói thử xem mục đích của cô là gì.” Hàng
Lãng thờ ơ lên tiếng.
Được rồi, vẫn là bị người đàn ông này nhìn thấu. Mình
đúng là có chuyện muốn nhờ vả hắn mà.
Tuyết Lạc mím môi, nhẹ nhàng nói. “Anh có thể cho tôi
một trăm nghìn làm từ thiện không?”
Động tác dùng bữa của Hàng Lãng chợt dừng lại, sau
đó tao nhã đặt nĩa xuống, thong dong nói. “Được, lên
tầng đi, tôi cho cô.”
A, người đàn ông này lại tốt như vậy? Cũng chẳng hỏi
xem cô lấy tiền từ thiện làm gì, cứ thế mà đáp ứng
cô? Đọc thêm nhiều truyện hay tại
khoảng sân của biệt thự Phong gia.
Khi bóng lưng Tuyết Lạc biến mất ngoài sân, Hàng
Lãng tựa hồ cũng ý thức được, cô đã thực sự bị hắn
đuổi đi rồi! Đó chẳng phải là điều hắn mong đợi sao?
Thấy bóng dáng cao ngất của Hàng Lãng, quản gia
Mạc thu hồi ánh mắt thương xót, nghiêm túc nói với
hắn. “Nhị thiếu gia, tôi đi xem phu nhân một chút. Cô
ấy dù sao cũng là phụ nữ, đêm hôm khuya thoắt chạy
ra ngoài, vạn nhất gặp phải kẻ xấu thì không ổn!”
“Không cần đi!” Hàng Lãng dứt khoát nói. “Một người
đàn bà dã tâm như vậy, không cần ông phải lo lắng!”
“Nhị thiếu gia, tiểu thư Tuyết Lạc thật sự không phải
người phụ nữ tâm địa độc ác. Khi tôi lấy danh nghĩa
của Đại thiếu gia đến Hạ gia cầu hôn, cả ba vị thiên
kim tiểu thư nhà Hạ gia đều chối đây đẩy, chỉ có tiểu
thư Tuyết Lạc…”
“Được rồi lão Mạc, xem ra ông cũng bị cái vẻ giả bộ
ngây thơ của cô ta lừa rồi! Tại sao ba tiểu thư nhà Hạ
gia không chịu cưới, Lâm Tuyết Lạc lại đồng ý? Mới
Chương 15: Vợ chồng ân ái
gả tới ba ngày đã tự ra giá chính mình! Chỉ một trăm
nghìn thôi sao? Chiêu lạt mềm buộc chặt này, cô ta
chơi không tệ đâu. Còn biết thả dây dài câu cá lớn cơ
đấy!” Hàng Lãng hừ lạnh.
Quản gia Mạc hiểu rõ: từ sau khi Đại thiếu gia bị hỏa
hoạn làm trọng thương, Nhị thiếu gia Hàng Lãng trở
nên vô cùng lạnh lùng và vô tình. Cho dù là Tuyết Lạc
vô tội cũng bị hắn coi như kẻ có mưu đồ bất chính mà
thôi.
“Nhị thiếu gia, dù sao đi nữa, tiểu thư Tuyết Lạc cũng
là người vợ hợp pháp của người!” Quản gia Mạc bắt
đắc dĩ nói.
Người vợ hợp pháp? Bước chân Hàng Lãng dừng lại.
Hắn hình như đúng là đã cùng cô gái Tuyết Lạc này ký
giấy đăng ký kết hôn.
“Được rồi, tôi đi xem một chút. Chuyện tối nay, ông
không được hé răng nói với anh tôi dù chỉ nửa chữ!
Nếu không… ông tự hiểu lấy.” Lạnh lùng ném lại một
câu, Hàng Lãng liền xoay người ra khỏi cửa chính.
Chương 15: Vợ chồng ân ái
Nhìn Hàng Lãng rời đi, cả quản gia Mạc và dì An cùng
thở dài.
“Tiểu thư Tuyết Lạc tốt như vậy, thật khổ cho cô ấy
quát”
“Như vậy cũng tốt! Tôi tin rằng cô ấy sẽ có thể thành
phu nhân của Phong gia! Tôi càng tin Nhị thiếu gia sẽ
yêu thương cô ấy.”
“Với tính cách của Nhị thiếu gia, e là khó đấy.”
Màn đêm đen đặc đến che khuất cả những vì sao, tất
cả chìm trong bóng tối.
Mây đen che phủ như muốn đổ ập xuống bất cứ lúc
nào, khiến con người càng thêm bức bối.
Gió chợt nổi lên, lùa qua chiếc váy mỏng của Tuyết
Lạc, rõ ràng là mùa hè nhưng cô lại cảm thấy lạnh lẽo
thấu xương.
Cô không trách cha mẹ đã đem cô tới nhờ Hạ Chánh
Chương 15: Vợ chồng ân ái
Dương nuôi nắng, cũng không trách cậu mợ ép cô gả
cho Phong Lập Hân tàn tật… Cô có thể trách ai đây?
Chỉ có thể trách số phận cô bi thảm mà thôi.
Sau khi chạy ra ngoài rồi Tuyết Lạc mới nhận ra, vì đi
vội quá, cô không cầm theo ví tiền lẫn điện thoại. Hơn
nữa cô còn chưa ăn tối, cả ngày chỉ mải chú tâm nấu
nướng cho người đàn ông kia. Gió lạnh càng thổi, cô
càng cảm thấy đói bụng.
Trở về Phong gia sao? Tuyết Lạc thà chết đói bên
đường còn hơn phải gặp lại hắn.
Hắn thật sự quá quắt mài! Lại vô sỉ xuống tay với chị
dâu mình như vậy! Hắn không sợ phụ tình yêu thương
của anh trai sao?
Ai, thật ra chuyện ân ái giữa vợ chồng hai người, liên
quan gì đến người làm anh trai đó đâu?
cách vô ích. Nói thử xem mục đích của cô là gì.” Hàng
Lãng thờ ơ lên tiếng.
Được rồi, vẫn là bị người đàn ông này nhìn thấu. Mình
đúng là có chuyện muốn nhờ vả hắn mà.
Tuyết Lạc mím môi, nhẹ nhàng nói. “Anh có thể cho tôi
một trăm nghìn làm từ thiện không?”
Động tác dùng bữa của Hàng Lãng chợt dừng lại, sau
đó tao nhã đặt nĩa xuống, thong dong nói. “Được, lên
tầng đi, tôi cho cô.”
A, người đàn ông này lại tốt như vậy? Cũng chẳng hỏi
xem cô lấy tiền từ thiện làm gì, cứ thế mà đáp ứng
cô? Đọc thêm nhiều truyện hay tại
khoảng sân của biệt thự Phong gia.
Khi bóng lưng Tuyết Lạc biến mất ngoài sân, Hàng
Lãng tựa hồ cũng ý thức được, cô đã thực sự bị hắn
đuổi đi rồi! Đó chẳng phải là điều hắn mong đợi sao?
Thấy bóng dáng cao ngất của Hàng Lãng, quản gia
Mạc thu hồi ánh mắt thương xót, nghiêm túc nói với
hắn. “Nhị thiếu gia, tôi đi xem phu nhân một chút. Cô
ấy dù sao cũng là phụ nữ, đêm hôm khuya thoắt chạy
ra ngoài, vạn nhất gặp phải kẻ xấu thì không ổn!”
“Không cần đi!” Hàng Lãng dứt khoát nói. “Một người
đàn bà dã tâm như vậy, không cần ông phải lo lắng!”
“Nhị thiếu gia, tiểu thư Tuyết Lạc thật sự không phải
người phụ nữ tâm địa độc ác. Khi tôi lấy danh nghĩa
của Đại thiếu gia đến Hạ gia cầu hôn, cả ba vị thiên
kim tiểu thư nhà Hạ gia đều chối đây đẩy, chỉ có tiểu
thư Tuyết Lạc…”
“Được rồi lão Mạc, xem ra ông cũng bị cái vẻ giả bộ
ngây thơ của cô ta lừa rồi! Tại sao ba tiểu thư nhà Hạ
gia không chịu cưới, Lâm Tuyết Lạc lại đồng ý? Mới
Chương 15: Vợ chồng ân ái
gả tới ba ngày đã tự ra giá chính mình! Chỉ một trăm
nghìn thôi sao? Chiêu lạt mềm buộc chặt này, cô ta
chơi không tệ đâu. Còn biết thả dây dài câu cá lớn cơ
đấy!” Hàng Lãng hừ lạnh.
Quản gia Mạc hiểu rõ: từ sau khi Đại thiếu gia bị hỏa
hoạn làm trọng thương, Nhị thiếu gia Hàng Lãng trở
nên vô cùng lạnh lùng và vô tình. Cho dù là Tuyết Lạc
vô tội cũng bị hắn coi như kẻ có mưu đồ bất chính mà
thôi.
“Nhị thiếu gia, dù sao đi nữa, tiểu thư Tuyết Lạc cũng
là người vợ hợp pháp của người!” Quản gia Mạc bắt
đắc dĩ nói.
Người vợ hợp pháp? Bước chân Hàng Lãng dừng lại.
Hắn hình như đúng là đã cùng cô gái Tuyết Lạc này ký
giấy đăng ký kết hôn.
“Được rồi, tôi đi xem một chút. Chuyện tối nay, ông
không được hé răng nói với anh tôi dù chỉ nửa chữ!
Nếu không… ông tự hiểu lấy.” Lạnh lùng ném lại một
câu, Hàng Lãng liền xoay người ra khỏi cửa chính.
Chương 15: Vợ chồng ân ái
Nhìn Hàng Lãng rời đi, cả quản gia Mạc và dì An cùng
thở dài.
“Tiểu thư Tuyết Lạc tốt như vậy, thật khổ cho cô ấy
quát”
“Như vậy cũng tốt! Tôi tin rằng cô ấy sẽ có thể thành
phu nhân của Phong gia! Tôi càng tin Nhị thiếu gia sẽ
yêu thương cô ấy.”
“Với tính cách của Nhị thiếu gia, e là khó đấy.”
Màn đêm đen đặc đến che khuất cả những vì sao, tất
cả chìm trong bóng tối.
Mây đen che phủ như muốn đổ ập xuống bất cứ lúc
nào, khiến con người càng thêm bức bối.
Gió chợt nổi lên, lùa qua chiếc váy mỏng của Tuyết
Lạc, rõ ràng là mùa hè nhưng cô lại cảm thấy lạnh lẽo
thấu xương.
Cô không trách cha mẹ đã đem cô tới nhờ Hạ Chánh
Chương 15: Vợ chồng ân ái
Dương nuôi nắng, cũng không trách cậu mợ ép cô gả
cho Phong Lập Hân tàn tật… Cô có thể trách ai đây?
Chỉ có thể trách số phận cô bi thảm mà thôi.
Sau khi chạy ra ngoài rồi Tuyết Lạc mới nhận ra, vì đi
vội quá, cô không cầm theo ví tiền lẫn điện thoại. Hơn
nữa cô còn chưa ăn tối, cả ngày chỉ mải chú tâm nấu
nướng cho người đàn ông kia. Gió lạnh càng thổi, cô
càng cảm thấy đói bụng.
Trở về Phong gia sao? Tuyết Lạc thà chết đói bên
đường còn hơn phải gặp lại hắn.
Hắn thật sự quá quắt mài! Lại vô sỉ xuống tay với chị
dâu mình như vậy! Hắn không sợ phụ tình yêu thương
của anh trai sao?
Ai, thật ra chuyện ân ái giữa vợ chồng hai người, liên
quan gì đến người làm anh trai đó đâu?
|
/92
|

