Thiếu Soái Cưỡng Thế, Sủng Lên Trời

Chương 13

/599



cảm thấy nhẹ nhõm.

Thà chết còn hơn.

Dù sao cũng đã chết một lần, sống rốt cuộc là để làm gì?

Cô chưa từng có một ngày vui vẻ.

Trên đời này, ngoài ông bà nội ra, không còn ai trân trọng cô.

Người sống phải có lòng tự trọng, cô, Nhan Tâm, dựa vào y thuật để kiếm tiền, kiếm thể diện, cô sống rất vẻ vang, tại sao phải biến mình thành gái điếm?

"Anh giết tôi đi." Nhan Tâm lặp lại "Giết người đối với anh mà nói là chuyện thường như cơm bữa.

Chỉ cần tôi còn sống, tôi sẽ không muốn ở bên anh." Ánh mắt Cảnh Nguyên Chiêu trở nên căng thẳng.

Anh cười lạnh một tiếng, đẩy cô ra.

"Không biết điềụ" Anh nhìn cô "Một người phụ nữ, đừng quá coi trọng bản thân mình." "Đúng vậy, tôi thấp kém.

Nhưng người thấp kém cũng không muốn trở thành gái điếm." Nhan Tâm nói "Tôi thà chết trong sạch." Cảnh Nguyên Chiêu lập tức cảm thấy mất hứng.

Thiếu phụ trẻ tuổi xinh đẹp quyến rũ, quả thực đáng yêu, như một miếng thịt thơm ngon, khiến người ta thèm nhỏ dãi.

Nhưng hễ nhắc đến trinh tiết liệt nữ, nói đến trong sạch, thì lập tức trở nên vô vị, còn khiến người ta chán ghét hơn cả cơm thiụ Cảnh Nguyên Chiêu muốn người phụ nữ nào mà chẳng có?

Anh chỉ cần tùy ý ban phát một chút thiện ý, những người phụ nữ đó sẽ liều mạng lao vào anh.

Anh việc gì phải xem một người phụ nữ dựng bia trinh tiết trước mặt mình chứ?

"Về đi." Cảnh Nguyên Chiêu nói.

Anh ra ngoài trước.

Anh còn chưa ăn được, món điểm tâm nhỏ đã biến thành cục đá cứng, ít nhiều cũng khiến người ta khó chịụ Phó quan của anh đưa Nhan Tâm về nhà.

"Đến công quán Nhan gia." Nhan Tâm nói.

Phó quan trắng trẻo, cười vui vẻ "Được.

Tôi biết đường." Phó quan này tên là Đường Bạch, anh ấy là con trai của vú nuôi Cảnh Nguyên Chiêu, vẫn luôn ở bên cạnh Cảnh Nguyên Chiêụ Cảnh Nguyên Chiêu trở thành Đốc quân, phó quan Đường Bạch chính là Tổng tham mưu của Chính phủ quân sự, một người dưới vạn người trên.

Nhan Tâm quen biết vợ anh ấy, thường xuyên ra vào phủ của anh ấy.

Bà Đường đối xử với Nhan Tâm rất tốt, là người bạn duy nhất của Nhan Tâm.

Lúc đó Nhan Tâm còn nghĩ, nếu tiệm thuốc của mình thật sự không giữ được, cô sẽ đi cầu xin bà Đường.

Tiếc là còn chưa kịp làm, cô đã bị chính con trai mình làm cho tức chết.

Nhan Tâm nhìn anh thêm hai lần.

Phó quan mỉm cười "Nhan tiểu thư là người ở đâu?" "Là người Nghi Thành." Nhan Tâm nói, rồi sửa lại lời anh ấy "Phó quan, tôi là Tứ thiếu phu nhân của Khương gia." Phó quan không phản bác, lại hỏi cô "Tứ thiếu phu nhân, cô từng sống ở Quảng Thành chưa?" Nhan Tâm hơi sững người.

Nhan Uyển Uyển và Cảnh Nguyên Chiêu kết duyên ở Quảng Thành, tại sao lại hỏi cô đã từng đến Quảng Thành chưa?

Cô chưa từng đến đó.

Ông nội được đưa về quê gốc ở Quảng Thành để an táng, Nhan Tâm vẫn luôn rất muốn đến mộ ông thắp một nén nhang.

Nhưng mấy tháng trước cô bị bệnh một trận, bệnh khá nặng.

Trong lúc bệnh, rất nhiều ký ức đều mơ hồ, nên đã không đi được.

"Chưa." Nhan Tâm trả lời thật.

Phó quan quay sang nhìn cô, có chút thất vọng.

Cô chắc không phải là "A Vân" mà thiếu soái tìm kiếm.

Chính thiếu soái cũng nói không giống, vì da Nhan Tâm trắng như tuyết, còn "A Vân" mà thiếu soái nhìn thấy lúc thị lực mơ hồ thì da lại ngăm đen.

"Tứ thiếu phu nhân, tại sao cô lại rất thích dùng ô dược?" Phó quan lại hỏi.

Nhan Tâm nghĩ đến lúc ở trong tù, lần đầu




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status