Thiếu Soái Cưỡng Thế, Sủng Lên Trời

Chương 12

/599



ý thì sao?" "Thì đương nhiên là khiến nhà họ tan cửa nát nhà.

Đến lúc đó, chính cô sẽ phải quỳ xuống cầu xin tôi ngủ với cô." Anh cười cười.

Trong con ngươi như có ánh sáng u ám, lạnh lẽo.

Chân Nhan Tâm hơi mềm nhũn.

Suy cho cùng cô không thật sự mới mười bảy tuổi, cô biết rõ sự đời hiểm ác.

Quân phiệt nắm quyền, ban sự sống đoạt sinh mạng, chẳng phải đều tùy thuộc vào ý muốn của anh sao?

Nhan Tâm chỉ không hiểu, số phận rốt cuộc đã trêu đùa cô kiểu gì.

Tại sao sau khi sống lại, cô lại từ một khổ nạn này rơi vào một hiểm cảnh khác?

"Tôi đã chữa khỏi cho anh." Cơ thể Nhan Tâm khẽ run rẩy "Anh không thể vô lương tâm như vậy." Cảnh Nguyên Chiêu cảm thấy rất thú vị.

Anh tiến lên ôm lấy cô.

Cô không giãy ra được, liền quay mặt đi.

Hơi thở nóng rực mang theo mùi thuốc lá của người đàn ông phả vào bên má cô, nóng đến mức cô không có chỗ trốn.

Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng mút lấy dái tai của cô.

Dái tai của Nhan Tâm nhạy cảm nhất, cả người cô run lên, cố gắng hết sức để né tránh.

Anh đã lường trước được điều đó, một tay đỡ lấy gáy cô, ép cô quay mặt lại, ghé sát vào môi anh.

Hôn lên người cô, hương thơm thanh khiết thoang thoảng của ô dược, đây là hơi thở của cô, khiến anh nghiện.

Cảnh Nguyên Chiêu giống như đang thong dong đi dạo bên đường, bỗng nhiên nhìn thấy một viên minh châu vô giá.

Giờ phút này nâng niu trong lòng bàn tay, yêu thích không nỡ buông.

Anh vừa hôn, đôi môi vừa lướt trên má cô, rồi lại hôn lên chiếc cằm tinh xảo, chiếc cổ thon dài trắng như tuyết của cô.

Chiếc cổ trắng quá mềm mại, non nớt và hơi lành lạnh, trong khoảnh khắc này, Cảnh Nguyên Chiêu hận không thể ăn tươi nuốt sống cô.

Răng anh cọ xát trên chiếc cổ trắng của cô, không nặng không nhẹ, dùng một chút sức, để lại một dấu răng rất rõ ràng.

Khi buông ra, không biết là vì động tình hay tức giận mà gương mặt trắng như tuyết của cô đã ửng hồng.

Dưới sắc hồng ấy, gương mặt đó càng trở nên quyến rũ.

Mắt của Nhan Tâm rất long lanh, đôi môi anh đào đầy đặn có khóe miệng cong lên tự nhiên.

Vì thế, dù cô không có biểu cảm gì, chỉ lặng lẽ nhìn anh, đôi mắt long lanh ngấn nước đó vẫn như cười như không, giống như đang quyến rũ người khác.

Đúng là yêu tinh trời sinh.

Vốn kiến thức của Cảnh Nguyên Chiêu không nhiều lắm, anh chỉ có thể nghĩ đến bốn chữ "yêu mị trời sinh", quá hợp với Nhan Tâm.

Chồng của cô, chắc chắn ngày đêm đều muốn chết trên người cô.

Nghĩ đến đây, tim Cảnh Nguyên Chiêu thắt lại, lại có chút không vui.

Vừa nghĩ đến việc cô trở về, trong màn trướng đỏ ban đêm, khi quần áo cô được cởi bỏ, một người đàn ông khác dùng bàn tay to rộng nắm lấy vòng eo thon của cô, Cảnh Nguyên Chiêu không khỏi tức giận.

"Nhan Tâm, ở với tôi ba tháng, cô cũng không thiệt." Hơi thở của anh trở nên nặng nề "Ba tháng sau, cô sẽ là phu nhân quan lớn, chồng cô sẽ thăng tiến." Tay Nhan Tâm siết chặt lấy áo sơ mi của anh.

Cô run rẩy dữ dội hơn.

Cô muốn Khương Tự Kiệu chết, chứ không phải dùng thân thể của mình để đổi lấy địa vị cao cho anh ta.

Cô là tiểu thư Nhan gia danh chính ngôn thuận, không phải hạng gái phong trần.

"Tôi không đồng ý." Cô ngẩng mặt lên "Tôi không muốn làm phu nhân quan lớn, tôi cũng không muốn ở bên anh.

Thiếu soái, anh giết tôi đi." Nói ra câu này, cô




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status