Tỉnh lại lúc nửa đêm, Phong Vu Tu phát hiện bản thân có chút không đúng, hắn cư nhiên biến thành bản thân khi còn trẻ, ngay từ đầu hắn vạn phần không tin, cho đến khi hắn hung hăng cắn lưỡi mình, cảm nhận được mùi máu tanh, bấy giờ hắn mới tiếp nhận sự thật quỷ dị này.
(Vị đại ca này, cớ sao ngài lại có ý muốn cắn lưỡi tự tử vậy??????)
Hắn có thể đoán được mình bao nhiêu tuổi, nhưng hắn không biết đây là ngày nào. Đẩy cửa, hắn định ra ngoài xem xét, kết quả vừa thấy bố trí ở ngoài viện, bước chân hắn khựng lại dưới mái hiên, cả người bất động. Trong viện, trên mỗi chiếc đèn lồng đều dán chữ hỉ!
Hỉ!
(Vị đại ca này, cớ sao ngài lại có ý muốn cắn lưỡi tự tử vậy??????)
Hắn có thể đoán được mình bao nhiêu tuổi, nhưng hắn không biết đây là ngày nào. Đẩy cửa, hắn định ra ngoài xem xét, kết quả vừa thấy bố trí ở ngoài viện, bước chân hắn khựng lại dưới mái hiên, cả người bất động. Trong viện, trên mỗi chiếc đèn lồng đều dán chữ hỉ!
Hỉ!

