Tô Ngọc Dung bị tiếng chim ngoài cửa sổ đánh thức, trong lòng nàng vốn còn nghi hoặc, hiện giờ mùa đông khắc nghiệt, tuyết lớn tung bay, trên cây ngoài cửa sổ sao có thể có tiếng chim kêu?
Nghĩ vậy, nàng liền mở bừng mắt, nhưng lọt vào mắt nàng, lại là màn trướng đỏ thắm.
Đỏ ….
Sao lại màu đỏ …. Năm đó tân hôn trôi qua, vài chục năm sau màn của nàng vẫn luôn màu xanh lá, sao bây giờ lại màu hồng?
Hơn nữa …. Nàng vì sao lại sống?
Nàng nhớ rất rõ ràng, sau khi nàng nghe tin A Du chết, khóc lớn một hồi, cuối cùng không thở được mà chết …
Nghĩ đến điều này, tâm nàng bỗng nhảy dựng, nàng cứ như vậy nằm trên giường chậm rãi vươn tay mình.
Nghĩ vậy, nàng liền mở bừng mắt, nhưng lọt vào mắt nàng, lại là màn trướng đỏ thắm.
Đỏ ….
Sao lại màu đỏ …. Năm đó tân hôn trôi qua, vài chục năm sau màn của nàng vẫn luôn màu xanh lá, sao bây giờ lại màu hồng?
Hơn nữa …. Nàng vì sao lại sống?
Nàng nhớ rất rõ ràng, sau khi nàng nghe tin A Du chết, khóc lớn một hồi, cuối cùng không thở được mà chết …
Nghĩ đến điều này, tâm nàng bỗng nhảy dựng, nàng cứ như vậy nằm trên giường chậm rãi vươn tay mình.

