Người Tô gia nhanh chóng đến, biết Tô Ngọc Dung bị Phong Hoa Trung đâm, Tô gia vô cùng tức giận. Ngay lập tức phái Tô Văn Dương lục soát trong ngoài thành lùng bắt Phong Hoa Trung. Trần thị biết tin nhi tử sau khi ám sát Lão phu nhân không thành đã bỏ trốn, sợ đến ngất đi, được người cứu tỉnh lập tức đến Ngọc Viên quỳ.
Tô Ngọc Dung hôn mê ba ngày mới tỉnh lại, trên mặt không chút huyết sắc. Mở mắt, lại chớp mắt, thậm chí nàng còn không nhìn rõ người bên cạnh.
Tô đình Ninh giữ chặt tay nàng, hai mắt sưng đỏ, lời nói như nghẹn lại: “Tiểu cô cô, cuối cùng người cũng tỉnh … Nếu người không tỉnh lại, ta liền đi chém cái đầu chó của tên súc sinh kia.”
Tô Ngọc Dung suy yếu nói không nên lời, bả vai vô cùng đau, nhìn Tô đình Ninh nhẹ mở miệng thều thào: “Đừng …. Khụ khụ ….”
đang ở bên quỳ ba ngày ba đêm, không ăn không uống, Trần thị khuôn mắt tiều tụy nghe vậy liền khóc kêu: “Con dâu đa tạ Lão phu nhân, đa tạ Lão phu nhân khoan thứ* cho nghiệ tử, đa tạ Lão phu nhân ….”
Tô Ngọc Dung hôn mê ba ngày mới tỉnh lại, trên mặt không chút huyết sắc. Mở mắt, lại chớp mắt, thậm chí nàng còn không nhìn rõ người bên cạnh.
Tô đình Ninh giữ chặt tay nàng, hai mắt sưng đỏ, lời nói như nghẹn lại: “Tiểu cô cô, cuối cùng người cũng tỉnh … Nếu người không tỉnh lại, ta liền đi chém cái đầu chó của tên súc sinh kia.”
Tô Ngọc Dung suy yếu nói không nên lời, bả vai vô cùng đau, nhìn Tô đình Ninh nhẹ mở miệng thều thào: “Đừng …. Khụ khụ ….”
đang ở bên quỳ ba ngày ba đêm, không ăn không uống, Trần thị khuôn mắt tiều tụy nghe vậy liền khóc kêu: “Con dâu đa tạ Lão phu nhân, đa tạ Lão phu nhân khoan thứ* cho nghiệ tử, đa tạ Lão phu nhân ….”

