Hai tỉ muội đều làm dâu, quỳ bên ngoài trong chốc lát, trên mặt bị gió thổi đỏ bừng, trên vai mang theo bông tuyết, hốc mắt cũng hồng, vừa tiến vào, liền quỳ gối trước giường Tô Ngọc Dung khóc lóc nỉ non: “Mẫu thân, người rốt cuộc cũng chịu nhìn chúng con dâu, người nghe bọn con nói mấy câu!”
Tô Ngọc Dung nằm trên giường, nhìn hai mắt các nàng gật đầu: “Có gì muốn nói liền nói đi, hiện giờ hai tên tai họa kia bị lưu đày, lưu lại các ngươi cô nhi quả phụ cũng rất đáng thương, nếu có thể thỏa mãn các ngươi, ta đều sẽ cố gắng bù đắp. Chẳng qua hai người kia vừa đi, thật đúng là không biết có thể trở về không?”
Tô Ngọc Dung vừa nói xong, trong lòng hai vị con dâu kia đau như đao cắt, hận không thể đi lên bóp chết lão thái bà này, nhưng vì tướng công của mình, vẫn cố gắng thành thật quỳ: “Mẫu thân, con dâu biết, tướng công bị lưu đày là do bọn họ làm sai, chẳng qua …. Chẳng qua lưu đày Lương Châu thực sự quá xa!”
“Lương Châu vốn là nơi đất đai cằn cỗi, là vùng đất thê lương, lạnh lẽo, tướng công của chúng con luôn cẩm y ngọc thực, sao có thể chịu được những nỗi khổ đó? Sẽ chết ở nơi đó mất! Cầu xin Lão phu nhân khai ân, mong người nghĩ biện pháp để tướng công của chúng con không cần lưu đầy quá xa, cho dù là Vũ Châu, Thông Châu đều được. Chúng ta cũng biết bọn họ hại Lão phu nhân, nhưng nếu Lão phu nhân nguyện ý khai ân, con dâu nguyện ý ngày ngày quỳ trước giường hậu hạ!”
Hai nữ nhân quỳ gối đầu giường khóc lóc thương tâm, Phong Vu Tu nhìn các nàng, khóe miệng run rẩy: Đứng khóc, cũng đừng cầu, bọn chúng hai tên đọc sách, đầy mình nhân nghãi lễ trí, lại có thể làm ra việc thương thiên hai lý như vậy, chứng tỏ trong lòng bọn chúng không hề có lương tri! Người không có lương chi, nên chịu khổ mài giũa. Lương Châu, khổ hàn thì sao? Đều do bọn chúng làm sai, đáng lý phải nhận hình phạt!
Tô Ngọc Dung nằm trên giường, nhìn hai mắt các nàng gật đầu: “Có gì muốn nói liền nói đi, hiện giờ hai tên tai họa kia bị lưu đày, lưu lại các ngươi cô nhi quả phụ cũng rất đáng thương, nếu có thể thỏa mãn các ngươi, ta đều sẽ cố gắng bù đắp. Chẳng qua hai người kia vừa đi, thật đúng là không biết có thể trở về không?”
Tô Ngọc Dung vừa nói xong, trong lòng hai vị con dâu kia đau như đao cắt, hận không thể đi lên bóp chết lão thái bà này, nhưng vì tướng công của mình, vẫn cố gắng thành thật quỳ: “Mẫu thân, con dâu biết, tướng công bị lưu đày là do bọn họ làm sai, chẳng qua …. Chẳng qua lưu đày Lương Châu thực sự quá xa!”
“Lương Châu vốn là nơi đất đai cằn cỗi, là vùng đất thê lương, lạnh lẽo, tướng công của chúng con luôn cẩm y ngọc thực, sao có thể chịu được những nỗi khổ đó? Sẽ chết ở nơi đó mất! Cầu xin Lão phu nhân khai ân, mong người nghĩ biện pháp để tướng công của chúng con không cần lưu đầy quá xa, cho dù là Vũ Châu, Thông Châu đều được. Chúng ta cũng biết bọn họ hại Lão phu nhân, nhưng nếu Lão phu nhân nguyện ý khai ân, con dâu nguyện ý ngày ngày quỳ trước giường hậu hạ!”
Hai nữ nhân quỳ gối đầu giường khóc lóc thương tâm, Phong Vu Tu nhìn các nàng, khóe miệng run rẩy: Đứng khóc, cũng đừng cầu, bọn chúng hai tên đọc sách, đầy mình nhân nghãi lễ trí, lại có thể làm ra việc thương thiên hai lý như vậy, chứng tỏ trong lòng bọn chúng không hề có lương tri! Người không có lương chi, nên chịu khổ mài giũa. Lương Châu, khổ hàn thì sao? Đều do bọn chúng làm sai, đáng lý phải nhận hình phạt!

