"Được, ta sẽ chuẩn bị cho các vị." Nói xong, tam nương phân phó tiểu nhị, "Hãy nhanh chóng mang các vị này lên lầu đi, cần phải tiếp đón cho tốt?"
"Vâng."
Tiểu nhị đáp lại, vắt khăn bông lên vai rồi bước tới chào đón, "Các vị, mời lên lầu hai."
Cảnh Dung nâng bước đi lên.
Kỷ Vân Thư theo ở phía sau, nhưng vừa mới đi được hai bước, nàng lại bị tam nương ngăn cản.
Cơ thể đầy đặn chắn ở trước mặt nàng, còn cố ý cọ cọ, con ngươi híp lại, tam nương nói, "Trên người vị này...... thơm quá." Nàng ta nhíu mũi, thậm chí còn liếm liếm đầu lưỡi!
Kỷ Vân Thư rùng mình một cái, lướt qua nàng ta, đi lên lầu. . Truyện Đoản Văn
Tam nương cong môi mỏng, nhìn nàng chằm chằm.
Mộ Nhược bất ngờ dừng lại khi đi qua bên cạnh tam nương, liếc mắt đánh giá trên dưới nàng ta một cái.
Tam nương vui mừng, rất tự nhiên đáp cánh tay ở trên vai Mộ Nhược.
"Vị gia này có thích tam nương không?"
Mộ Nhược cười, "Cô nương, ta thấy cơ thể cô nương yếu ớt, hai chân nhìn bình thường nhưng không có lực, cánh tay cũng vậy, nhìn đôi mắt của cô nương, mờ đục và mất tập trung. Đây là chứng bệnh suy nhược cơ thể."
"Đại gia thật thích nói giỡn."
Mộ Nhược xoay người lệch qua một bên, "Tuyệt đối không phải nói giỡn."
Tam nương suýt nữa té ngã.
Nàng ta không tức giận, ngược lại tươi cười càng thêm xán lạn, "Xem ra đại gia rất tò mò về ta."
"Ngươi sai rồi, bản công tử không thích kiểu người như cô nương, chỉ là...... cảm nhận được mùi thơm của rượu trên người cô nương."
Hắn nói xong, bước đi lên lầu.
Tam nương không cảm thấy xấu hổ, ngược lại gân cổ lên nói với Mộ Nhược đã đi lên lầu, "Nếu như đại gia cảm thấy rượu thơm, không ngại thì tới khiêu chiến tam nương. Nếu ngươi uống rượu thắng ta, ta sẽ cho ngươi một phần đại lễ."
Không có lời đáp lại!
Không lâu sau, đám người Triệu Hoài cũng bước vào. Ngay sau đó, gánh hát kia cũng tới, khách điếm chật kín người.
Tam nương xoắn người đứng ở sau quầy, ngón tay linh hoạt không ngừng lắc bàn tính trước mặt, một tay khác phe phẩy cây quạt, trông rất quyến rũ.
Tiểu nhị đi từ trên lầu xuống, đến bên người nàng ta, nói, "Tam nương, hôm nay gió thổi thế nào vậy? Nhiều giao con mồi tới cửa như thế? Nhóm người vừa mới lên lầu lúc nãy, mang theo rất nhiều cái rương, có lẽ bên trong có chứa bảo bối. Hay là......"
Tiểu nhị còn chưa nói xong, tam nương đã dùng quạt xếp đập thật mạnh ở trên đầu hắn ta, sau đó trừng mắt nhìn hắn ta một cái, "An phận một chút cho ta, đừng gây chuyện."
Tiểu nhị kinh ngạc, "Tam nương, đó là một con mồi lớn, ngươi không có lý do không làm?"
"Ngươi ngốc hay sao?" Tam nương rời ngón tay khỏi bàn tính, chỉ chỉ lên lầu hai, "Ngươi không nhì thấy những người đó không dễ chọc hay sao? Đám người đầu tiên tiến vào đều là cao thủ võ lâm, cho dù tay chúng ta nhanh tới đâu, cũng không thắng nổi tốc độ của kiếm trên tay bọn họ. Đám người thứ hai tiến vào, đều là hung thần ác sát, mặc dù công phu không bằng nhóm đầu tiên, nhưng bọn họ đều là mãng phu, có thể vẫn còn người đang đi trên đường, ngươi dám chạm vào sao?"
Không dám.
Nhưng ——
"Tam nương, vậy nhóm sau cùng vừa tiến vào thì sao? Bọn họ chỉ là những lão già, thiếu niên, nhìn qua đều rất vô dụng. Hơn nữa, nhiều rương như vậy, chúng ta lấy một hai rương, chắc chắn cũng đủ ăn mấy tháng."
"Vâng."
Tiểu nhị đáp lại, vắt khăn bông lên vai rồi bước tới chào đón, "Các vị, mời lên lầu hai."
Cảnh Dung nâng bước đi lên.
Kỷ Vân Thư theo ở phía sau, nhưng vừa mới đi được hai bước, nàng lại bị tam nương ngăn cản.
Cơ thể đầy đặn chắn ở trước mặt nàng, còn cố ý cọ cọ, con ngươi híp lại, tam nương nói, "Trên người vị này...... thơm quá." Nàng ta nhíu mũi, thậm chí còn liếm liếm đầu lưỡi!
Kỷ Vân Thư rùng mình một cái, lướt qua nàng ta, đi lên lầu. . Truyện Đoản Văn
Tam nương cong môi mỏng, nhìn nàng chằm chằm.
Mộ Nhược bất ngờ dừng lại khi đi qua bên cạnh tam nương, liếc mắt đánh giá trên dưới nàng ta một cái.
Tam nương vui mừng, rất tự nhiên đáp cánh tay ở trên vai Mộ Nhược.
"Vị gia này có thích tam nương không?"
Mộ Nhược cười, "Cô nương, ta thấy cơ thể cô nương yếu ớt, hai chân nhìn bình thường nhưng không có lực, cánh tay cũng vậy, nhìn đôi mắt của cô nương, mờ đục và mất tập trung. Đây là chứng bệnh suy nhược cơ thể."
"Đại gia thật thích nói giỡn."
Mộ Nhược xoay người lệch qua một bên, "Tuyệt đối không phải nói giỡn."
Tam nương suýt nữa té ngã.
Nàng ta không tức giận, ngược lại tươi cười càng thêm xán lạn, "Xem ra đại gia rất tò mò về ta."
"Ngươi sai rồi, bản công tử không thích kiểu người như cô nương, chỉ là...... cảm nhận được mùi thơm của rượu trên người cô nương."
Hắn nói xong, bước đi lên lầu.
Tam nương không cảm thấy xấu hổ, ngược lại gân cổ lên nói với Mộ Nhược đã đi lên lầu, "Nếu như đại gia cảm thấy rượu thơm, không ngại thì tới khiêu chiến tam nương. Nếu ngươi uống rượu thắng ta, ta sẽ cho ngươi một phần đại lễ."
Không có lời đáp lại!
Không lâu sau, đám người Triệu Hoài cũng bước vào. Ngay sau đó, gánh hát kia cũng tới, khách điếm chật kín người.
Tam nương xoắn người đứng ở sau quầy, ngón tay linh hoạt không ngừng lắc bàn tính trước mặt, một tay khác phe phẩy cây quạt, trông rất quyến rũ.
Tiểu nhị đi từ trên lầu xuống, đến bên người nàng ta, nói, "Tam nương, hôm nay gió thổi thế nào vậy? Nhiều giao con mồi tới cửa như thế? Nhóm người vừa mới lên lầu lúc nãy, mang theo rất nhiều cái rương, có lẽ bên trong có chứa bảo bối. Hay là......"
Tiểu nhị còn chưa nói xong, tam nương đã dùng quạt xếp đập thật mạnh ở trên đầu hắn ta, sau đó trừng mắt nhìn hắn ta một cái, "An phận một chút cho ta, đừng gây chuyện."
Tiểu nhị kinh ngạc, "Tam nương, đó là một con mồi lớn, ngươi không có lý do không làm?"
"Ngươi ngốc hay sao?" Tam nương rời ngón tay khỏi bàn tính, chỉ chỉ lên lầu hai, "Ngươi không nhì thấy những người đó không dễ chọc hay sao? Đám người đầu tiên tiến vào đều là cao thủ võ lâm, cho dù tay chúng ta nhanh tới đâu, cũng không thắng nổi tốc độ của kiếm trên tay bọn họ. Đám người thứ hai tiến vào, đều là hung thần ác sát, mặc dù công phu không bằng nhóm đầu tiên, nhưng bọn họ đều là mãng phu, có thể vẫn còn người đang đi trên đường, ngươi dám chạm vào sao?"
Không dám.
Nhưng ——
"Tam nương, vậy nhóm sau cùng vừa tiến vào thì sao? Bọn họ chỉ là những lão già, thiếu niên, nhìn qua đều rất vô dụng. Hơn nữa, nhiều rương như vậy, chúng ta lấy một hai rương, chắc chắn cũng đủ ăn mấy tháng."

