"Ý ngươi muốn nói, cô nương kia dùng phất sâm là một sai lầm?"
Cảnh Dung nói.
Mộ Nhược gật đầu, nhưng lại lắc đầu, "Có lẽ thế."
"Vậy vừa rồi sao ngươi không nhắc nhở nàng? Ngược lại còn lưu luyến nhìn theo mỗi bước chân."
"Ta là thần y được mọi người khen ngợi, không phải ai ta cũng cứu."
"Thần y? Ta thấy ngươi không được trở thành thần côn nên mới cười trộm. Người không biết, còn tưởng rằng ngươi có có động cơ thầm kín."
"Ngay cả khi ta có động cơ đó, chỉ sợ cô nương kia cũng không có ý này."
"Được rồi, ngươi đã uống quá nhiều, trong người đều chứa đầy rượu, lung tung rối loạn. Lúc này ngươi còn mơ mơ màng màng, không biết mình có tỉnh táo hay không. Nếu còn tiếp tục như vậy, đoán chừng đầu óc ngươi mê muội, sẽ xảy ra chuyện lớn."
Từ trước đến nay, miệng của Cảnh Dung chưa từng lưu tình.
Mộ Nhược hừ lạnh một tiếng, "Ta không say."
A phi!
Tửu quỷ đều nói như vậy.
Cảnh Dung đột ngột nói một câu, "Nếu không say, sao không đi nhắc nhở cô nương kia, vậy ngươi cố gắng nhìn nàng làm gì? Hai tròng mắt ngươi đều sắp mọc ở trên người cô nương người ta."
"Ta chỉ tò mò thôi. Ngươi cũng biết, mặc dù ta nhìn ra tình trạng bệnh tình của nàng, nhưng không biết nàng đang mắc bệnh gì, trong lòng ngứa ngáy, chỉ muốn đi bắt mạch cho nàng, gỡ bỏ nghi ngờ của ta mà thôi."
Tò mò!
Xem bộ dáng híp mắt của hắn, Cảnh Dung cảm thấy buồn cười.
Hắn đá đá những bình rượu rải rác bên trong xe ngựa, nói, "Ta đoán chừng đám người đó cũng sẽ tới An Phủ. Nếu như gặp lại, ngươi hãy bắt mạch khám cho nàng cũng được."
"Thôi, quên đi. Nếu cô nương kia xem ta là người bất lương, vậy còn làm gì được nữa?" Nói xong, Mộ Nhược vươn eo lười một cái, xua xua tay, nằm xuống, "Ta nên làm người rảnh rỗi, tốt hơn là đi lo chuyện bao đồng."
Mộ Nhược nhắm mắt ngủ say!
Mặc dù Cảnh Dung lớn lên cùng Mộ Nhược, Mộ Nhược rất hiểu hắn, nhưng hắn lại chưa chắc hiểu được Mộ Nhược.
Tâm tư của Mộ Nhược quá nặng, tâm tính khó đoán. Mộ Nhược muốn cái gì? Không muốn cái gì? Đến tận bây giờ Cảnh Dung vẫn không hình dung ra được. Có lẽ, Mộ Nhược không muốn gì cả, nhưng có thể cái gì cũng muốn.
Đúng là một người kỳ lạ!
Rất nhanh, màn đêm buông xuống.
Con đường trên núi, được chiếu sáng bởi một ngọn đuốc, những cây cối bên đường đung đưa phản chiếu trên mặt đất, trên người, trên xe ngựa......
Những cơn gió lạnh vèo vèo thổi tới từ trong khu rừng, khiến tất cả mọi thứ đều có vẻ quỷ dị.
Con đường càng ngày càng không bằng phẳng, Kỷ Vân Thư bị xóc đến nỗi không hề buồn ngủ, nhưng Vệ Dịch lại thoải mái dễ chịu ghé vào trên đùi nàng ngủ say.
Hắn còn thường xuyên dùng ngón tay dụi dụi ở chóp mũi.
Hai chân Kỷ Vân Thư bị hắn gối đầu nên có chút tê dại, nhưng nàng chỉ có thể xoa bóp nhẹ nhàng vài cái, không dám cử động quá nhiều, tránh cho đánh thức Vệ Dịch.
Nàng vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve ở trên đầu hắn, khóe miệng nở nụ cười sủng nịch.
Cảnh Dung nói.
Mộ Nhược gật đầu, nhưng lại lắc đầu, "Có lẽ thế."
"Vậy vừa rồi sao ngươi không nhắc nhở nàng? Ngược lại còn lưu luyến nhìn theo mỗi bước chân."
"Ta là thần y được mọi người khen ngợi, không phải ai ta cũng cứu."
"Thần y? Ta thấy ngươi không được trở thành thần côn nên mới cười trộm. Người không biết, còn tưởng rằng ngươi có có động cơ thầm kín."
"Ngay cả khi ta có động cơ đó, chỉ sợ cô nương kia cũng không có ý này."
"Được rồi, ngươi đã uống quá nhiều, trong người đều chứa đầy rượu, lung tung rối loạn. Lúc này ngươi còn mơ mơ màng màng, không biết mình có tỉnh táo hay không. Nếu còn tiếp tục như vậy, đoán chừng đầu óc ngươi mê muội, sẽ xảy ra chuyện lớn."
Từ trước đến nay, miệng của Cảnh Dung chưa từng lưu tình.
Mộ Nhược hừ lạnh một tiếng, "Ta không say."
A phi!
Tửu quỷ đều nói như vậy.
Cảnh Dung đột ngột nói một câu, "Nếu không say, sao không đi nhắc nhở cô nương kia, vậy ngươi cố gắng nhìn nàng làm gì? Hai tròng mắt ngươi đều sắp mọc ở trên người cô nương người ta."
"Ta chỉ tò mò thôi. Ngươi cũng biết, mặc dù ta nhìn ra tình trạng bệnh tình của nàng, nhưng không biết nàng đang mắc bệnh gì, trong lòng ngứa ngáy, chỉ muốn đi bắt mạch cho nàng, gỡ bỏ nghi ngờ của ta mà thôi."
Tò mò!
Xem bộ dáng híp mắt của hắn, Cảnh Dung cảm thấy buồn cười.
Hắn đá đá những bình rượu rải rác bên trong xe ngựa, nói, "Ta đoán chừng đám người đó cũng sẽ tới An Phủ. Nếu như gặp lại, ngươi hãy bắt mạch khám cho nàng cũng được."
"Thôi, quên đi. Nếu cô nương kia xem ta là người bất lương, vậy còn làm gì được nữa?" Nói xong, Mộ Nhược vươn eo lười một cái, xua xua tay, nằm xuống, "Ta nên làm người rảnh rỗi, tốt hơn là đi lo chuyện bao đồng."
Mộ Nhược nhắm mắt ngủ say!
Mặc dù Cảnh Dung lớn lên cùng Mộ Nhược, Mộ Nhược rất hiểu hắn, nhưng hắn lại chưa chắc hiểu được Mộ Nhược.
Tâm tư của Mộ Nhược quá nặng, tâm tính khó đoán. Mộ Nhược muốn cái gì? Không muốn cái gì? Đến tận bây giờ Cảnh Dung vẫn không hình dung ra được. Có lẽ, Mộ Nhược không muốn gì cả, nhưng có thể cái gì cũng muốn.
Đúng là một người kỳ lạ!
Rất nhanh, màn đêm buông xuống.
Con đường trên núi, được chiếu sáng bởi một ngọn đuốc, những cây cối bên đường đung đưa phản chiếu trên mặt đất, trên người, trên xe ngựa......
Những cơn gió lạnh vèo vèo thổi tới từ trong khu rừng, khiến tất cả mọi thứ đều có vẻ quỷ dị.
Con đường càng ngày càng không bằng phẳng, Kỷ Vân Thư bị xóc đến nỗi không hề buồn ngủ, nhưng Vệ Dịch lại thoải mái dễ chịu ghé vào trên đùi nàng ngủ say.
Hắn còn thường xuyên dùng ngón tay dụi dụi ở chóp mũi.
Hai chân Kỷ Vân Thư bị hắn gối đầu nên có chút tê dại, nhưng nàng chỉ có thể xoa bóp nhẹ nhàng vài cái, không dám cử động quá nhiều, tránh cho đánh thức Vệ Dịch.
Nàng vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve ở trên đầu hắn, khóe miệng nở nụ cười sủng nịch.

