Ngày Đầu Bị Thất Sủng, Ngày Sau Ta Khiến Hoàng Đế Phát Điên

Chương 6

/699



Nước trong bồn dần lạnh, hắn bế lấy mỹ nhân mềm mại trong lòng, đặt xuống giường, rồi lại cuồng nhiệt quấn quýt “yêu thương” không dứt.

Tiếng thở gấp, cơ thể run rẩy, đôi mắt ướt nhòe cùng những lời thì thầm ngượng ngập bật ra nơi gối chăn... tất cả sự táo bạo và chủ động ấy như ngọn lửa thiêu đốt, khiến Tuyên Vũ Đế mê loạn đến tận cùng.

Cảm giác này thật quá đỗi tuyệt vời.

Trong hậu cung đầy rẫy phi tần, có người ngoan ngoãn giữ lễ, có kẻ dịu dàng đoan trang, có vị hoạt bát lanh lợi. Nhưng hoàn toàn không có một ai giống như nàng, vừa hợp ý lại hợp thân, khiến ngay cả tâm hồn hắn cũng run rẩy theo từng va chạm.

Đến khi Tuyên Vũ Đế buông nàng ra, bên ngoài cũng đã tới giờ dùng bữa trưa.

Khương Hân Nguyệt mệt lả, vốn dĩ đêm qua vì chép cung quy đã thức trắng cả đêm, giờ phút này lại bị giày vò đến mức một ngón tay cũng không muốn nhấc lên.

Hoàng đế lại cho gọi nước, bế Khương Hân Nguyệt mềm oặt như không xương vào trong bồn nước lau rửa thân thể.

Làn da nữ nhân trắng hơn tuyết, mịn màng như lụa, lau một hồi lại cọ súng cướp cò.

Hắn chống hai tay lên bên hông Khương Hân Nguyệt, đang định sáp lại gần thì bị nàng chống ngực ngăn lại, nũng nịu kháng cự  “Hoàng thượng, đừng mà, thần thiếp chịu không nổi...”

Còn lời nào khiến một nam nhân phấn chấn hơn câu này nữa?

Khương quý nhân vẫn còn quá ngây ngô rồi.

Nhưng chính vẻ mơ màng ngây dại ấy của nàng mới là thứ câu dẫn nhất, khiến hắn cùng nàng “yêu tinh đánh nhau” thêm hai hiệp nữa.

Mãi đến khi Khương Hân Nguyệt sắp ngất đi, hắn mới lau sạch người cho nàng, mặc y phục vào rồi bế về giường nghỉ ngơi.

Tiếng hít thở đều đều của nữ nhân chứng tỏ nàng đã ngủ rất say, Vương Đắc Toàn nghe thấy hắn truyền gọi mới dám tiến vào, mắt không dám nhìn loạn.

“Chuyện hôm nay bảo Kính Sự Phòng không cần ghi vào sổ sách, tối nay trẫm lật thẻ bài của Khương quý nhân rồi hẵng ghi.”

Vương Đắc Toàn ngước mắt lên, không thể không nhìn Khương quý nhân bằng con mắt khác.

“Vâng, Hoàng thượng định đi rồi ạ?”

“Ừm  Đến cung của Lệ quý phi dùng bữa.”

Nhìn Khương quý nhân đang ngủ ngon lành trên giường, hắn liếc mắt một cái liền thấy tập cung quy đặt trên chiếc bàn nhỏ dưới gầm giường.

Hắn dừng bước  “Chữ của Khương quý nhân đây...”

Vương Đắc Toàn liếc nhìn, suýt nữa muốn tự chọc mù hai mắt mình.

Xin một đôi mắt chưa từng thấy chữ của Khương quý nhân.

Hoàng đế bật cười, nói với Hỉ Thước đang quỳ gối tiễn mình  “Nửa phần cung quy này đã chép xong, trẫm mang đi tạ lỗi với Lệ quý phi là được, bảo chủ tử nhà ngươi đừng chép nữa.”

Đừng lãng phí giấy Tuyên và bút mực hảo hạng này nữa.

Hắn vứt bừa một khúc xương lên giấy, đến chó còn viết đẹp hơn nàng.

“Vâng, đa tạ Hoàng thượng thương xót, nô tỳ thay mặt chủ tử tạ ơn Hoàng thượng.”

“Vương Đắc Toàn, đến kho của trẫm lấy thêm hai lọ thuốc trị kim thương thượng hạng tới đây, đầu gối của Khương quý nhân bị thương khá nặng rồi.”

“Vâng, nô tài tuân chỉ.”

Vị Hoàng đế này của bọn họ là một chủ tử mạnh mẽ yêu ghét rõ ràng, yêu thì cho sống, ghét thì muốn giết.

Hôm qua còn thấy Khương quý nhân không hiểu quy củ, va chạm với Lệ quý phi, trong lòng đã định đày người ta vào lãnh cung, hôm nay thái độ đã hoàn toàn khác hẳn.

Những phi tần bị Hoàng đế ghét bỏ, chưa từng có ai phục sủng nhanh đến thế.




/699

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status