Tiếng thở gấp gáp của nàng vang lên trong màn mưa, vừa trong trẻo vừa ngập ngừng, vô tình lại khiến vẻ đẹp thiếu nữ thêm phần quyến rũ khó tả.
Hoàng đế nhìn cảnh ấy mà ánh mắt thoáng trầm xuống, vươn tay về phía mỹ nhân đang ngơ ngác trong nước “Ái phi đang làm gì thế? Mau lên đi, lỡ nhiễm lạnh thì chẳng còn xinh đẹp nữa.”
Khương Hân Nguyệt giống như chú thỏ nhỏ bị kinh động, má đỏ bừng, run rẩy đưa tay ra khẽ nắm lấy bàn tay rắn chắc kia.
“Á...”
Tên hoàng đế chó này cũng coi như có chút khí phách ga lăng, chỉ khẽ dùng sức đã ôm gọn nàng vào lòng, làm Khương Hân Nguyệt hoảng hốt kêu lên “Hoàng thượng ”
Vương Đắc Toàn nhìn mà giật thót tim. Thấy hoàng đế dường như còn chưa nhận ra vị mỹ nhân trong ngực là ai, ông vội bước tới “Hoàng thượng, người và Khương quý nhân đều đã ướt sũng rồi. Phía trước chính là Tẩy Hà Điện, chi bằng đến đó thay y phục, tắm rửa một lượt. Còn chỗ của Sở tiệp dư, nô tài sẽ đi báo lại một tiếng.”
“Ừ, đi đi.”
Khương quý nhân?
Sao người này khác hẳn với dáng vẻ mấy hôm trước từng được hắn sủng ái vậy? Tuyên Vũ Đế thoáng chốc còn chẳng nhận ra nổi.
Chẳng lẽ sau lưng, nàng vốn đã hoạt bát, nghịch ngợm thế này ư?
Còn Khương Hân Nguyệt thì mặc kệ người khác nghĩ gì. Hôm nay nàng đã tốn không ít tâm sức mới chặn được đường đưa Hoàng đế vào Tẩy Hà Điện. Nếu không tạo ra chút chuyện “khó nói”, nàng tuyệt đối sẽ không để hắn đi dễ dàng.
Dù đang giữa mùa hè, nhưng cơn mưa hôm nay khiến trời trở nên mát lạnh. Khương Hân Nguyệt vừa từ hồ sen bước ra đã run lên từng chập.
Hỉ Thước và Sương Hàng vội vã chạy vào điện, sai người mau chuẩn bị nước nóng để hoàng thượng và tiểu chủ tắm rửa.
“Hoàng thượng, xin thứ lỗi... là thiếp... thiếp liên lụy hoàng thượng... ngài... hắt xì ”
Mỹ nhân trong lòng vừa nói vừa khẽ che miệng, đôi mắt ướt át long lanh e ấp nhìn hắn, vừa ngây thơ vừa đáng yêụ
Hoàng đế đặt nàng xuống, không kìm được đưa tay véo nhẹ gò má mềm mại “Lần sau còn dám làm chuyện liều lĩnh thế này nữa không?”
Khương Hân Nguyệt đỏ mặt, khẽ đưa tay che người, mặc cho Hỉ Thước cởi áo ngoài giúp, rồi vội vàng chui xuống bồn tắm. Chỉ còn đôi mắt to tròn lộ ra bên trên mép bồn, nàng ngập ngừng đáp “Không sao đâu ạ... thiếp biết bơi mà.”
Đôi mắt ấy chớp chớp, như thể gửi đi một lời mời gọi không thành tiếng.
Hoàng đế vốn chẳng phải người tự hành xác bản thân. Yết hầu khẽ động, hắn phất tay cho cung nữ lui ra hết, rồi cũng bước xuống bồn tắm.
“Hoàng thượng...”
Trong lòng Khương Hân Nguyệt rộn ràng như trống trận Cuối cùng cũng tới lúc kiểm chứng “huyền thoại chinh chiến của bậc đế vương” rồi. Dẫu có hơi căng thẳng, nhưng nàng lại thấy vừa hồi hộp vừa háo hức.
Trong sách vở vẫn đồn Hoàng đế là bậc anh hùng một đêm bảy lần, mỗi lần đều dũng mãnh đến mức sủng phi chẳng rời nổi giường.
Mà Tuyên Vũ Đế với mày kiếm mắt sáng, thân hình cao lớn, oai phong lẫm liệt... chỉ nhìn thôi cũng biết “phương diện kia” của hắn hẳn không phải hạng tầm thường.
Hormone phái nam càng lúc càng đến gần, Khương Hân Nguyệt run rẩy, hơi nước mờ mịt khiến làn da trắng mịn nơi ngực nàng như ửng hồng. Nàng thẹn thùng đến nỗi không dám ngẩng đầu song vẫn kiên định vòng tay qua cổ hắn, khẽ nhón mũi chân, chủ động dâng lên một nụ hôn.
Hai cơ thể quấn chặt lấy nhau, triền miên chẳng rời.
|
/699
|

