bên khóe môi cô càng sâu hơn, đôi mắt cong cong "Tư Đình đối xử với con vẫn luôn rất tốt ạ." Bà cụ Úc nghe vậy, hài lòng gật đầụ "Nói ra thì con và Tư Đình kết hôn cũng được một thời gian rồi." "Cũng đến lúc chuẩn bị sinh một đứa con rồi." Nhan Tích nghe vậy thì mím môi, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Trong lòng bỗng nhiên hoảng hốt, cô đang định mở miệng nói chuyện thì bà cụ Úc lại thong thả nói thêm một câu "Bà nghe dì Lâm nói, tháng này con vẫn chưa đến kỳ kinh nguyệt." Dì Lâm là người giúp việc được bà cụ Úc đặc biệt sắp xếp đến bên cạnh Nhan Tích và Úc Tư Đình để chăm sóc sinh hoạt thường ngày cho họ.
Ngày thường bà ấy cũng sẽ báo cáo tình hình cuộc sống của hai người cho bà cụ Úc.
Nhan Tích không ngờ dì Lâm lại nhớ rõ ngày tháng kinh nguyệt của cô như vậy, xem ra thời gian qua đã báo cáo không ít chuyện với bà cụ Úc.
Cũng may hôm đó khi cô gọi Úc Tư Đình về ký đơn ly hôn đã cố ý đuổi khéo dì Lâm đi, nếu không bây giờ e là không giấu được nữa.
"Tiểu Tích, dạo này công việc của con rất bận, có phải là đã mang thai bé cưng rồi mà bản thân không nhận ra không?" "Hôm nào bà đi cùng con đến bệnh viện kiểm tra nhé?" Lời bà cụ Úc vừa dứt, người giúp việc liền nhìn thấy Úc Tư Đình đang đứng ở cửa phòng ăn.
"Thiếu gia về rồi ạ." Người giúp việc vừa nói vừa lập tức dọn thêm một bộ bát đũa, kéo ghế ra.
Úc Tư Đình bước tới ngồi xuống ghế, ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm quét qua người Nhan Tích, mang theo vẻ dò xét.
Mang thai sao?
Suy nghĩ của anh lập tức bị kéo về đêm hôm đó của tháng trước, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng.
Cũng không phải là không có khả năng này.
Nhan Tích mím môi, cảm nhận được áp lực mãnh liệt đến từ phía đối diện, thầm hít sâu một hơi, kiềm chế cảm xúc, có chút chột dạ không dám đối diện với ánh mắt của Úc Tư Đình.
"Dạo này bệnh nhân trong khoa khá đông, khiến con bị áp lực tinh thần quá lớn, kinh nguyệt rối loạn nên bị chậm thôi ạ." "Hôm qua con đã nhờ đồng nghiệp kiểm tra giúp rồi, không có thai, hiện giờ đang uống thuốc điều hòa." Giọng cô rất nhẹ, giữ cho ngữ điệu của mình bình tĩnh như ngày thường.
Nói xong cô cúi đầu uống canh, che giấu cảm xúc căng thẳng, giả vờ như bình thường.
Úc Tư Đình nghe cô phủ nhận, trong lòng bỗng nảy sinh một tia cảm xúc kỳ lạ.
Nhưng rất nhanh đã bị đè xuống.
Anh lạnh lùng thu hồi tầm mắt, lờ đi tia cảm xúc kỳ lạ này, nhìn về phía bà cụ Úc, trầm giọng nói "Bà nội, bà tìm con về có việc gì không?" Bà cụ Úc nghe tin Nhan Tích không mang thai, trong lòng rất khó chịụ Bà không vui trừng mắt nhìn Úc Tư Đình, không nể nang gì mà quát một câu "Có phải nếu bà không gọi anh về, anh cũng không thèm về thăm cái thân già này không?" Úc Tư Đình khẽ nhướng mày kiếm, hờ hững trả lời "Không có." Bà cụ Úc hừ lạnh một tiếng, đưa tay cầm lấy cây gậy batoong bên cạnh, liếc nhìn Úc Tư Đình, trầm giọng nói "Anh theo bà vào thư phòng." Nhan Tích thấy vậy thì ngẩn ra, vội vàng nói "Bà nội, bà còn chưa ăn gì mà." Khi đối mặt với Nhan Tích, bà cụ Úc thu lại tính khí nóng nảy.
"Bác sĩ dặn buổi tối bà phải ăn ít thôi.
Con ăn nhiều một chút, bà và Tư Đình vào thư phòng nói chuyện phiếm thôi." Bà cụ vừa
|
/1503
|

