Ly Hôn Xong Mang Thai, Anh Cầu Tôi Quay Lại

Chương 5

/1503



rầy?

Cô nghĩ rằng tôi sẽ yêu cô sao?" Giọng anh trầm thấp, đôi mắt đen sâu thẳm hơi cong lên, dường như vừa nghe được một câu chuyện cười hài hước lắm vậy.

Nhan Tích nghe tiếng cười trầm thấp của người đàn ông, chỉ cảm thấy chói tai vô cùng.

Sự châm chọc không chừa chút đường lui nào của anh khiến Nhan Tích cảm thấy xấu hổ không chốn dung thân.

Đương nhiên cô biết Úc Tư Đình sẽ không quấy rầy cô, nhưng anh sẽ giành quyền nuôi con Nhan Tích cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, đang định mở miệng thì giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông lại vang lên lần nữa.

"Nhan Tích, cả đời này tôi cũng không thể nào yêu cô." "Hôn thì tôi muốn ly, nhưng chuyện giúp đỡ này tôi từ chối." "Nhan thị sụp đổ là chuyện sớm muộn, lịch sử thay đổi, không ai có thể đảm bảo nhà mình mãi mãi hưng thịnh." "Tại sao tôi phải tốn công tốn sức giúp đỡ một tập đoàn đã hoàn toàn mục nát?" Khi Úc Tư Đình nói chuyện, đôi mắt hơi khép hờ, Nhan Tích không thể nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt anh lúc này.

Nhưng không cần nghĩ cũng đoán được, chắc chắn là cực kỳ lạnh lùng.

Ánh mắt Nhan Tích trong nháy mắt tối sầm lại, đang định biện giải cho nhà họ Nhan thì đột nhiên, điện thoại người đàn ông đặt trên bàn rung lên bần bật.

Sau khi nhìn thấy tên người gọi, Úc Tư Đình lập tức đứng dậy nghe máy.

Cách vài giây, Nhan Tích liền nghe thấy anh nói "Tiểu Tuyết, em đừng vội, anh qua ngay đây." Nhan Tích ngẩn người, sau khi người đàn ông cúp máy liền xoay người nhìn cô một cái, lời nói lạnh nhạt, không chút tình cảm.

"Nhan Tích, chúng ta đừng lãng phí thời gian của nhau nữa." Nhan Tích mím nhẹ khóe môi, không trả lời, hàng mi dài cong vút che đi sự thất vọng trong mắt cô.

Ngay sau đó, tiếng bước chân vội vã rời đi của người đàn ông vang lên.

Nhan Tích ngẩn ngơ ngồi trên ghế sofa, hồi lâu sau mới hoàn hồn, nước mắt nơi khóe mi đã trào ra.

Cơ thể cô hơi run rẩy, cố nén tiếng khóc.

Vì từ nhỏ cô đã mất mẹ nên bố cưng chiều cô hết mực.

Cô không muốn quản lý công ty, một lòng muốn học y, bố liền ủng hộ cô thi vào Đại học Y.

Cô thích Úc Tư Đình, năm xưa bố liền nhận lấy củ khoai lang bỏng tay là nhà họ Úc này.

Nhưng cô không ngờ, người bố toàn năng của cô thật sự có ngày sẽ gục ngã.

Còn cô, lại chẳng giúp được gì.

Màn hình điện thoại sáng lên, Nhan Tích lau khóe mắt, nhìn thấy người gọi đến thì ngẩn ra, do dự một lát rồi vẫn bắt máy.

"Alo." Cô kiểm soát tông giọng của mình, cố gắng không để người đầu dây bên kia nghe ra giọng mình hơi khàn.

"Thiếu phu nhân, lão phu nhân bảo tối nay cô về nhà cũ dùng cơm." "Vâng." Biệt thự cũ nhà họ Úc.

"Tiểu Tích, bà đặc biệt bảo dì Lưu hầm canh gà cho con, con phải uống nhiều một chút.

Con xem con kìa, dạo này lại gầy đi rồi." Bà cụ Úc nhìn Nhan Tích với vẻ mặt hiền từ, bảo người giúp việc bên cạnh múc canh gà cho cô.

"Con cảm ơn bà nội." Nhan Tích ngoan ngoãn nhận lấy bát canh, giấu kín nỗi u uất và phiền muộn trong lòng xuống đáy mắt, mỉm cười.

Bà cụ Úc khẽ gật đầu, nhìn Nhan Tích đang ngoan ngoãn cúi đầu uống canh, ân cần hỏi một câu "Thời gian này Tư Đình đối xử với con vẫn tốt chứ?" Nhan Tích hơi siết chặt bàn tay đang cầm thìa canh, cảm giác lạnh lẽo truyền đến đầu ngón tay.

Để người già không phải lo lắng, nụ cười




/1503

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status