bước vào thang máy, Triệu Tuyết Nhi quay đầu nhìn Nhan Tích một cái, trong đôi mắt trong veo kia mang theo ánh mắt khó dò.
Từ khi kết hôn với cô đến nay, Úc Tư Đình chưa từng thừa nhận thân phận đã kết hôn ở bất kỳ nơi công cộng nào.
Tại Vân Thành, người biết quan hệ hôn nhân của họ ít lại càng ít.
Dù sao trong mắt anh, năm xưa là cô cậy ơn báo oán, ép anh phải cưới cô.
Hại Triệu Tuyết Nhi đau lòng bỏ đi.
Trái tim Nhan Tích thắt lại, đau đớn không thôi, bàn tay đút trong túi áo siết chặt tờ phiếu khám thai.
Chuông điện thoại vang lên, là quản gia nhà họ Nhan gọi tới, nước mắt Nhan Tích chực trào ra bị cô cố nén ngược trở lại.
"Cô hai, cô mau đến bệnh viện một chuyến đi." "Ông chủ...
ông ấy uống thuốc tự tử, hiện tại bị ngộ độc thuốc, đang cấp cứu ở bệnh viện." Phòng cấp cứụ Khi Nhan Tích chạy đến, từ xa đã nhìn thấy Nhan Như Du đang đứng trước cửa phòng cấp cứu, lưng thẳng tắp, dáng vẻ đoan trang cao quý.
Cô vội vàng bước tới, mở miệng hỏi "Chị, bố sao rồi..." Lời cô còn chưa dứt, giọng nói thanh lạnh của Nhan Như Du đã cắt ngang.
"Chuyện công ty em đã nói với Úc Tư Đình chưa?
Hai người nói chuyện thế nào rồi?" Tập đoàn Nhan thị gần đây gặp khủng hoảng kinh tế nghiêm trọng, những dự án đã đàm phán xong trước đó đều bị đối tác yêu cầu hủy hợp đồng.
Nếu Úc Tư Đình chịu ra tay giúp đỡ, kéo dài qua giai đoạn khó khăn này, thì Nhan thị có thể cải tử hoàn sinh.
Nhan Tích nghe vậy, cúi đầu "Vẫn chưa, bọn em định ly hôn rồi." Cô cắn chặt môi, khi nói ra câu này không dám ngẩng đầu nhìn biểu cảm của Nhan Như Dụ Nhan Như Du nhìn cô chằm chằm, trong ánh mắt mang theo vẻ khó tin.
"Em nói cái gì?" Nhan Tích cắn chặt môi.
Nhan Như Du hít sâu một hơi, nhìn Nhan Tích với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
"Nhan Tích, chuyện công ty phức tạp, chị và bố rất ít khi nói với em." "Chị đã mở miệng bảo em đi cầu xin Úc Tư Đình, thì em phải biết mức độ nghiêm trọng của sự việc." "Bố hiện giờ vẫn còn đang cấp cứu bên trong, mạng sống của bố chẳng lẽ còn không quan trọng bằng lòng tự trọng của em trước mặt Úc Tư Đình sao?" Những năm qua, Nhan thị đã trải qua vài lần khủng hoảng kinh tế, nhưng đều nhờ vào năng lực của chị gái và bố cô mà chuyển nguy thành an.
Nhan Tích cứ ngỡ rằng mức độ khủng hoảng lần này cũng sẽ giống như những lần trước.
Cô không ngờ sự việc lại nghiêm trọng đến thế.
Bố cô thậm chí còn vì chuyện này mà uống thuốc tự tử.
"Chị, em..." Nhan Như Du nhìn Nhan Tích chằm chằm, giọng điệu uy nghiêm sắc bén "Chị không cần biết em dùng cách nào, đều phải khiến Úc Tư Đình ra tay giúp đỡ nhà họ Nhan.
Nhan Tích, em đừng quên, năm xưa bố vì muốn em được gả cho Úc Tư Đình đã phải trả giá rất nhiều Bây giờ chính là lúc phải báo đáp." "Cho dù có phải ly hôn Cũng phải khiến Úc Tư Đình trả một cái giá đắt để giúp Nhan thị vượt qua cửa ải khó khăn này." Lời của Nhan Như Du giống như mệnh lệnh, không cho Nhan Tích chút đường lui nào để từ chối.
Trong lòng Nhan Tích dâng lên vị đắng chát.
Năm xưa bố mẹ Úc Tư Đình qua đời vì tai nạn xe, các cổ đông công ty nổi dậy làm loạn, đối thủ bên ngoài chèn ép khiến Úc thị lung lay sắp đổ.
Còn cô vì thầm yêu Úc Tư Đình nên đã mong bố
|
/1503
|

