Ly Hôn Xong Mang Thai, Anh Cầu Tôi Quay Lại

Chương 2

/1503



anh.

Lần đầu tiên, anh ngắt máy.

Lần thứ hai, vẫn bị cúp máy.

Trước giờ Nhan Tích vốn không phải là người tùy hứng, nhưng lần này, cô lại cố chấp gọi đến cuộc thứ ba.

Lần thứ ba, cuối cùng người đàn ông cũng nghe máy.

"Tôi đang bận." Vừa bắt máy, người đàn ông đã lạnh lùng thốt ra ba chữ, hoàn toàn không cho Nhan Tích cơ hội nói chuyện, lập tức ngắt kết nối.

Nhan Tích siết chặt điện thoại, chỉ cảm thấy từng nhịp thở đều mang theo nỗi đaụ Anh quả thực đang bận, bận đưa mối tình đầu đi khám thai, bận thay cô ta ghi nhớ những món ăn cần thiết trong thai kỳ.

Hai năm trước, khi cô chuẩn bị mang thai, anh đâu có kiên nhẫn như lúc này.

Nhan Tích hít sâu một hơi, định cất bước rời đi, nhưng cách đó không xa lại vang lên giọng nói dịu dàng của người phụ nữ kia.

"Tư Đình, là điện thoại của công ty sao?

Em có làm lỡ thời gian của anh không?" "Không có." Giọng người đàn ông trầm thấp, gần như trả lời ngay lập tức, cứ như thể chậm một giây sẽ làm tổn thương trái tim người phụ nữ kia vậy.

Trong đầu Nhan Tích không khỏi nhớ lại thái độ hờ hững, cao ngạo của Úc Tư Đình khi ở bên cô.

Anh vì người phụ nữ này mới muốn ly hôn với cô.

Tháng này, anh không có lấy một lời giải thích, thứ gửi đến chỉ có tờ đơn ly hôn lạnh lẽo không chút hơi ấm Cô mím môi, hai tay đút vào túi áo blouse trắng, từ khúc quanh bước ra.

Dáng người Nhan Tích vốn cao ráo, chiếc áo blouse trắng đơn giản khoác lên người cô vừa đoan trang kín đáo, lại vừa toát lên khí chất thanh tao, tri thức.

Cô khẽ mỉm cười, thu hết vẻ bối rối thoáng qua của người đàn ông vào đáy mắt, nhẹ nhàng mở miệng "Khéo quá nhỉ." Hóa ra tin đồn đều là thật, mối tình đầu của Úc Tư Đình đã về nước, cho nên anh mới nôn nóng muốn ly hôn với cô như vậy.

Chỉ trong vòng một tháng ngắn ngủi, anh đã ba lần tìm luật sư hẹn gặp cô.

Triệu Tuyết Nhi nhìn nữ bác sĩ có khí chất xuất chúng, dung mạo xinh đẹp trước mặt, ánh mắt khẽ động.

Cô ta bước lên thân mật khoác tay Úc Tư Đình, ngước mắt nhìn Nhan Tích "Tư Đình, vị này là?" Người đàn ông nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo quét qua người Nhan Tích, giọng điệu lạnh lùng, không chút cảm xúc "Cháu gái nuôi của bà nội tôi." Năm xưa trước khi họ kết hôn, để tạo cơ hội cho Nhan Tích và Úc Tư Đình tiếp xúc nhiều hơn, bà cụ Úc đã nhận Nhan Tích làm cháu gái nuôi, thường xuyên lấy đủ loại lý do gọi Nhan Tích đến nhà họ Úc.

Nhiều năm trôi qua như vậy, Nhan Tích đã quên mất chuyện này, không ngờ Úc Tư Đình vẫn còn nhớ thân phận này của cô.

Nhan Tích không nhịn được nở nụ cười, khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy mỉa mai.

"Hóa ra, cô Triệu không biết thân phận của tôi." Lời cô nói mang hai tầng nghĩa, khi nói chuyện, cô ngước mắt nhìn Úc Tư Đình, khóe môi nở nụ cười đầy ẩn ý.

"Cô Triệu, chào cô, tôi là..." Lời cô còn chưa nói hết đã bị người đàn ông mặt không cảm xúc cắt ngang.

"Bác sĩ Nhan nếu rảnh rỗi quá thì nên đi thăm bố cô nhiều hơn, dạo này chắc ông ấy phiền lòng lắm." Đôi mắt đen sâu thẳm lạnh lẽo của anh ẩn chứa vài phần cảnh cáo.

Nhan Tích khựng lại, lời định nói ra lập tức nghẹn ở cổ họng.

"Chúng ta đi thôi." Úc Tư Đình liếc nhìn Nhan Tích một cái hờ hững cuối cùng, nắm tay Triệu Tuyết Nhi, lướt qua người cô rời đi.

Lúc




/1503

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status