Ly Hôn Rồi, Tôi Trở Thành Thiên Kim Quyền Thế

Chương 7

/599



ngây thơ vô số tội, liền nhớ đến sự mất tích bí ẩn của người hộ lý.

Vào ngày cô chất vấn Tô Thiển Thiển, người hộ lý kia đã xin nghỉ việc ngay lập tức, sau đó bặt vô âm tín.

Cái chết của bà nội vì thế mà trở thành một bí ẩn không lời giải đáp.

Thấy Ôn Ngôn nhìn mình chằm chằm với ánh mắt sắc lẹm, Tô Thiển Thiển chột dạ lùi lại vài bước.

Cố Cẩn Mặc nhận ra vẻ hận thù ngút trời trong mắt Ôn Ngôn, biết cô lại nghĩ đến chuyện bà nội.

"Ôn Ngôn, còn phải để tôi nói bao nhiêu lần nữa, Thiển Thiển không hại bà nội em." Không hại bà nội cô?

Anh đã quyết tâm bao che cho Tô Thiển Thiển đến cùng rồi.

Cô nhìn anh với ánh mắt thê lương, giọng nói khàn đặc vì kìm nén cảm xúc "Cố Cẩn Mặc, anh biết rõ mà, bà nội là người thân duy nhất của tôi trên đời này..." Cô bị cha mẹ bỏ rơi từ nhỏ, là một đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa.

Nếu không có bà nội nhặt về, cô đã chết cóng ngoài đường từ lâu rồi.

Bà nội đã dành cho cô tất cả tình yêu thương, là toàn bộ động lực sống của cô.

Cô không những chưa kịp báo hiếu ngày nào, mà còn để bà ra đi trong oan ức không minh bạch...

Cô ngẩng đầu, cố gắng mở to mắt để nước mắt không trào ra.

"Tôi biết." Cố Cẩn Mặc mím môi, giọng trầm xuống "Cô ấy đến bệnh viện là do tôi sắp xếp.

Cô ấy và bà nội em không thù không oán, không có lý do gì để hại bà cả." Ôn Ngôn cười khẽ, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt, lạnh lẽo vô cùng.

"Tôi không biết cô ta có lý do hay không, nhưng người hộ lý nói, hôm đó cô ta và bà nội tôi đã xảy ra tranh cãi kịch liệt." Nếu thật sự có lòng tốt với bà nội cô, sao lại cãi nhau được?

Bà nội tính tình hiền hậu, sống với hàng xóm láng giềng bao năm chưa từng gây gổ với ai.

Đang mang trọng bệnh trong người mà còn bị kích động đến mức cãi nhau với Tô Thiển Thiển, chắc chắn là Tô Thiển Thiển đã nói ra những lời lẽ cay độc nào đó.

Vừa nghĩ đến việc bà nội bị tức chết, lòng hận thù của cô đối với Tô Thiển Thiển lại dâng trào như sóng dữ.

Hôm đó chỉ có duy nhất Tô Thiển Thiển đến thăm, việc bà bị xuất huyết não chắc chắn không phải là ngẫu nhiên.

"Nếu anh đã tin tưởng cô ta như vậy, thế thì chúng ta gặp nhau ở tòa án đi.

Tôi nhất định sẽ tìm được bằng chứng." Cô hờ hững liếc nhìn Tô Thiển Thiển một cái đầy cảnh cáo.

Không muốn ở lại nơi dơ bẩn này thêm một giây nào nữa, cô nhanh chóng quay người rời đi.

Có lẽ vì mấy ngày nay quá mệt mỏi và đau buồn, lúc đi đến cửa thì mắt cô hoa lên, trời đất quay cuồng.

Ngay khi sắp ngã xuống, một bàn tay rắn chắc đã kịp thời đỡ lấy cô.

Ôn Ngôn ổn định lại tinh thần, biết ơn ngẩng đầu lên nhìn.

Là người đàn ông vừa rồi cứ nhìn chằm chằm vào cô.

"Cảm ơn." Nhìn cô ở khoảng cách gần thế này, Tạ Nhất Dã càng thêm chắc chắn với suy đoán trong lòng.

Lần đầu tiên nhìn thấy cô bước vào, anh ta đã kinh ngạc đến mức không thể thốt nên lời.

Người phụ nữ trước mặt quá giống cô ruột của anh ta.

Mọi người trong nhà đều nói đứa em gái bị thất lạc rất giống cô.

Di truyền cách thế hệ, cháu gái giống cô cũng không phải chuyện hiếm.

Người này, rất có thể là em gái ruột thịt của anh ta.

Cánh tay bị anh ta siết ngày càng chặt khiến Ôn Ngôn




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status