đồng loạt quay sang nhìn về phía Tô Thiển Thiển với ánh mắt khác lạ.
Mặt Tô Thiển Thiển lúc xanh lúc đỏ, vô cùng khó coi.
Bây giờ thì tất cả mọi người đều biết, cô ta là kẻ thứ ba chen chân vào cuộc hôn nhân của Cố Cẩn Mặc.
Cô ta căng thẳng nắm chặt vạt áo Cố Cẩn Mặc, như người chết đuối vớ được cọc.
Cố Cẩn Mặc nheo mắt nhìn Ôn Ngôn, ánh mắt thâm trầm như nước hồ sâu không thấy đáy.
Cảnh tượng này khiến những người trong phòng ngồi như trên đống lửa.
Chuyện riêng tư của Cố thiếu ai dám ở lại xem?
Mọi người trong phòng đều biết ý mà lặng lẽ rút lui ra ngoài.
Chỉ có Tạ Nhất Dã vẫn ngồi yên trên sofa, ánh mắt dán chặt vào gương mặt Ôn Ngôn, trong đáy mắt tràn đầy sự kích động khó tả.
"Tạ thiếu, anh không đi sao?" Có người bên cạnh khẽ vỗ vai nhắc nhở anh ta.
Tạ Nhất Dã vẫn ngồi bất động như tượng, nhưng ở góc khuất người khác không nhìn thấy, bàn tay anh ta đang run rẩy dữ dội.
Ôn Ngôn cũng phát hiện ra có một người đàn ông cứ nhìn chằm chằm vào mình không chớp mắt.
Dưới đôi lông mày kiếm ngang tàng là đôi mắt hẹp dài đa tình.
Gương mặt người này hoàn hảo không tì vết, nhưng khóe môi lại luôn nhếch lên nụ cười xấu xa, vừa ngông cuồng vừa bất cần đời.
Ánh mắt dò xét pha lẫn phấn khích của anh ta khiến cô cảm thấy rất không thoải mái.
Người trong phòng đã đi gần hết, anh ta vẫn ngồi yên vị, hoàn toàn không có ý định rời đi.
Ôn Ngôn không muốn đợi thêm nữa, cô đưa thẳng bản thỏa thuận trong tay đến trước mặt Cố Cẩn Mặc.
"Tôi không cần bất cứ tài sản gì cả, anh cứ ký vào bản thỏa thuận ban đầu là được." Ba năm kết hôn, anh cùng lắm cũng chỉ là lạnh nhạt không thích cô, ít ra cũng giữ mình không ngɵạı tình.
Nhưng mấy ngày nay, chứng kiến anh và Tô Thiển Thiển công khai xuất hiện tình tứ ở khắp nơi, cô cuối cùng cũng quyết định dứt khoát đưa việc ly hôn vào lịch trình.
Cố Cẩn Mặc hờ hững liếc qua bản thỏa thuận, giọng điệu đầy vẻ chế nhạo "Người đàn ông đó quan trọng đến vậy sao?" Quan trọng đến mức cô phải ép anh buông tha cho cô ngay trước mặt bao nhiêu người thế này?
Ôn Ngôn khẽ cắn môi, biết anh đã hiểu lầm.
Nhưng hiểu lầm hay không thì có sao đâu?
Họ cuối cùng cũng sẽ đi đến đường cùng, đường ai nấy đi.
Thấy cô cúi đầu im lặng, trong lòng Cố Cẩn Mặc dâng lên một sự bực bội vô cớ.
Anh muốn mở miệng hỏi người đàn ông đó là ai, nhưng lại cảm thấy lúc này không thích hợp.
Không khí trong phòng ngày càng ngột ngạt, đè nén khiến lồng ngực anh khó chịụ Anh bực bội nới lỏng cà vạt, khàn giọng thốt ra một chữ "Bút." Thấy cô đứng ngây ra đó, anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lạnh "Không phải bảo tôi ký sao?" Ôn Ngôn "ồ" lên một tiếng, vội vàng lục tìm bút trong túi xách, lúc đưa cho anh, tay cô hơi khựng lại.
Cố Cẩn Mặc không ngẩng đầu, cầm bút ký tên rồng bay phượng múa rồi ném trả lại cho cô.
Nhận lấy bản thỏa thuận nặng trĩu trên tay, Ôn Ngôn cố gắng xua đi nỗi chua xót dâng lên trong lòng.
Rõ ràng mục đích đã đạt được, nhưng sao trái tim cô lại trống rỗng đến thế.
"Nếu đã ký thỏa thuận rồi, tiếp theo có phải là đến Cục Dân chính lấy giấy chứng nhận ly hôn không?" Tô Thiển Thiển ngồi bên cạnh đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.
Ôn Ngôn quay sang nhìn Tô Thiển Thiển, thấy cô ta mở to mắt ra vẻ
|
/599
|

