mình đập "thình thịch, thình thịch" như muốn phá lồng ngực nhảy ra ngoài.
Cô nhìn người hộ lý cũng đang run rẩy vì căng thẳng, nhẹ nhàng trấn an "Đừng sợ, cô cứ nói lại đúng những gì đã nói với tôi trước đây là được." Người hộ lý như được khích lệ, hít một hơi thật sâu, mặt đỏ bừng rồi lí nhí nói "Không, tôi không hề nói như vậy." "Cạch" một tiếng, trái tim Ôn Ngôn như rơi thẳng xuống vực thẳm.
"Lần trước cô rõ ràng nói Tô Thiển Thiển vừa đi ra thì bà nội tôi đã ngã xuống, tại sao bây giờ lại đổi trắng thay đen như vậy?" "Cô Ôn, tôi chưa từng nói những lời như thế, làm gì có chuyện đổi lời." Sự đắc ý hiện rõ trên mặt Tô Thiển Thiển, sự lạnh lùng tàn nhẫn của Cố Cẩn Mặc, và lời nói dối trắng trợn của người hộ lý, tất cả như một gáo nước lạnh buốt giá dội thẳng vào người cô giữa mùa đông.
"Có phải có ai đó đã uy hiếp cô không?" Ôn Ngôn cố gắng giữ chút bình tĩnh cuối cùng.
Người hộ lý khóc lóc lắc đầu nguầy nguậy "Không có ai uy hiếp tôi cả.
Cô Ôn, cô đừng ép tôi vu khống cho cô Tô nữa.
Chuyện trái với lương tâm tôi thật sự không làm được.
Tôi cũng chỉ là người làm công, không đắc tội nổi với người nhà họ Tô đâụ Xin cô tha cho tôi đi cô Ôn..." Người hộ lý cúi gập người vái lạy trước mặt cô.
Ôn Ngôn đột nhiên cảm thấy lạnh toát, cái lạnh lan từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu, tê dại từng thớ thịt.
Cô nhìn chằm chằm vào người hộ lý, cho đến khi mắt mỏi nhừ, nhưng người kia chỉ cúi gằm mặt né tránh ánh mắt của cô, không dám nói thêm nửa lời.
Người hộ lý đã quyết tâm không nói sự thật rồi.
Chẳng trách Tô Thiển Thiển và Cố Cẩn Mặc dám tự tin kéo người hộ lý đến đối chất.
Thì ra họ đã sớm giăng sẵn cái bẫy này, chỉ chờ cô ngu ngốc nhảy vào.
Ôn Ngôn đỏ hoe đôi mắt nhìn Cố Cẩn Mặc "Đây là kết quả mà anh muốn sao?" Sự phản bội của người hộ lý khiến cô mất đi nhân chứng quan trọng nhất để tố cáo tội ác của Tô Thiển Thiển.
"Các người chắc đã tốn không ít tiền bịt miệng nhỉ." Lời của Ôn Ngôn khiến người hộ lý sợ đến mềm nhũn chân, suýt nữa thì quỳ sụp xuống đất.
"Cô Ôn, cô nói chuyện phải có lương tâm.
Tôi không nhận bất kỳ đồng tiền bất chính nào.
Ngược lại là cô, đừng ép tôi phải làm chuyện thất đức là vu khống cô Tô nữa." "Ôn Ngôn, cô định dùng biện pháp ép cung sao?" Tô Thiển Thiển đứng nấp một bên, giọng điệu đầy vẻ uất ức nhưng ánh mắt lại ánh lên sự hả hê.
Đúng lúc này, bác sĩ Lý bước vào, nhanh chóng tiến hành sơ cứu và băng bó cho Tô Thiển Thiển và Cố Cẩn Mặc.
Ôn Ngôn biết, ở lại đây thêm nữa cũng chẳng giải quyết được gì.
Cô nhìn người hộ lý, thấy vẻ mặt không chút hổ thẹn của bà ta, trong lòng đã hiểu rõ mọi chuyện.
Có tiền mua tiên cũng được, huống chi là thế lực của nhà họ Tô đứng trong top 5 của thành phố này.
Nịnh bợ kẻ mạnh, chà đạp kẻ yếu vốn là bản năng sinh tồn của những kẻ tiểu nhân.
Cô không trách người hộ lý đã chọn phe Tô Thiển Thiển, chỉ trách bản thân mình quá cô độc, yếu đuối và bất tài.
Nhưng con người không thể mãi mãi nằm dưới đáy vực thẳm.
Nhà họ Tô cũng sẽ không thể mãi mãi một tay che trời.
Ôn Ngôn đột nhiên thẳng lưng, ngẩng cao đầu bước nhanh ra ngoài.
Nhìn bóng lưng cô đơn độc rời đi, Tô Thiển Thiển không hiểu sao
|
/599
|

