Ly Hôn Rồi, Tôi Trở Thành Thiên Kim Quyền Thế

Chương 12

/599



lo lắng.

Anh quay sang nhìn Ôn Ngôn, ánh mắt lạnh đi vài phần "Xin lỗi đi." "Anh nói gì?" Xin lỗi?

Ôn Ngôn không thể tin vào tai mình "Rõ ràng là cô ta tự lao vào..." "Nếu không phải vì em tránh né, cô ấy sẽ không đâm vào bể cá." Ánh mắt Cố Cẩn Mặc tối sầm lại, giọng điệu lạnh lùng như băng giá ngàn năm.

Thì ra anh đã chứng kiến tất cả.

Cô không né tránh, chẳng lẽ phải đứng yên để Tô Thiển Thiển cào nát mặt mình sao?

Đây là sự thiên vị trắng trợn, không chút che giấụ Tim Ôn Ngôn run lên dữ dội, ánh mắt cô nhìn anh dần chuyển sang sự xa lạ.

Lần đầu tiên cô cảm thấy gương mặt tuấn tú quen thuộc ấy lại trở nên đáng sợ đến thế.

Cô nhìn Cố Cẩn Mặc, như nhìn một tên đao phủ đang cầm dao kề cổ mình "Nếu tôi không xin lỗi thì sao?" "Vậy thì em sẽ không bao giờ bước chân ra khỏi cửa nhà họ Cố được nữa." Giọng Cố Cẩn Mặc bình thản, lạnh lùng như đang kể một câu chuyện hiển nhiên.

Lời này mang hai tầng ý nghĩa đe dọa.

Một là cô đừng hòng ly hôn, sau này sẽ bị giam lỏng sống không bằng chết.

Hai là cô sẽ vĩnh viễn bị nhà họ Cố và nhà họ Tô trả thù, không còn đường lui.

Cố Cẩn Mặc à Cố Cẩn Mặc, thật không ngờ anh lại có thể tàn nhẫn với tôi đến vậy.

Ôn Ngôn cảm thấy trái tim mình như bị ai đó khoét một lỗ lớn, mỗi lần hít thở, gió lạnh lại lùa vào buốt giá, đau đớn tột cùng.

Sức mạnh của nhà họ Cố cộng thêm nhà họ Tô, cô quả thực như trứng chọi đá, không thể nào chống lại.

Dù sao cô cũng chỉ là một kẻ mồ côi không còn người thân, phải không?

Mắt cô đỏ hoe, nhưng ánh nhìn vẫn kiên cường đối diện với Cố Cẩn Mặc.

"Được, tôi xin lỗi." Cô đột nhiên bật cười.

Cười rồi lại trào nước mắt.

"Tô Thiển Thiển, xin lỗi." Bà nội, xin lỗi bà, cháu gái bất tài vô dụng, để bà chết oan uổng mà không đòi được công bằng.

Bà nội, xin lỗi bà, cháu gái thề nhất định sẽ có ngày đòi lại món nợ máu này.

Mỗi chữ "xin lỗi" thốt ra như những lưỡi dao sắc bén đâm xuyên qua tim gan cô.

Dường như chỉ có nỗi đau thể xác âm ỉ như vậy mới có thể khiến cô giữ được sự tỉnh táo lúc này.

Ôn Ngôn, mày không được khóc Tuyệt đối không được khóc trước mặt đôi gian phu dâm phụ này Cô cắn chặt môi đến bật máu, cố gắng ngăn những giọt lệ chực trào nơi khóe mắt.

Không thể ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa, cô quay người lảo đảo bước đi.

Đúng lúc này, một người bước vào từ cửa chính.

"Cô Ôn." Là người hộ lý mặc đồng phục quen thuộc, gương mặt vẫn hiền hậu như ngày nào.

"Không phải em nói cô ta tận mắt chứng kiến Thiển Thiển chọc tức bà nội em sao?" Giọng Cố Cẩn Mặc từ phía sau truyền đến, lạnh lẽo thấu xương "Vậy thì đối chất ngay tại đây đi." Đây là ý gì?

Chẳng lẽ anh thật sự bằng lòng cho bà nội cô một sự công bằng?

Tim Ôn Ngôn đập thình thịch, hy vọng lại nhen nhóm.

"Anh sẽ tin lời cô ấy chứ?" Cô quay lại hỏi Cố Cẩn Mặc.

Chỉ cần anh chịu tin lời người hộ lý, thì việc minh oan cho bà nội sẽ có hy vọng.

Cố Cẩn Mặc không trả lời cô, chỉ quay sang hỏi người hộ lý với vẻ uy nghiêm "Là cô nói Tô Thiển Thiển đã chọc tức bà nội đến chết?" Không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ, có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Ôn Ngôn nghe rõ tiếng tim




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status