Ly Hôn Rồi, Chu Tổng Truy Thê Đến Tuyệt Vọng

Chương 30

/599



Chu Duật Hoành nhéo cổ tay cô rồi nhẹ nhàng kéo một cái.

Cô bất ngờ ngã thẳng vào lòng anh.

Anh dùng một tay ôm lấy vòng eo thon mềm của cô, tay còn lại xoa xoa tấm lưng mịn màng tinh tế của cô “Ai cho em mặc cái này?” Bộ lễ phục của Ôn Nhiễm là thiết kế cắt chữ V sâu ở lưng.

Thực ra nó không hở hang, nhưng thân hình cô lại quyến rũ nên khiến một chiếc váy vốn không quá hở lại toát ra một phong tình gợi cảm khác biệt khi được mặc trên người cô.

Bản thân cô không biết, nhưng Chu Duật Hoành nhìn thấy rất rõ, có rất nhiều đàn ông trong sảnh tiệc đang lén nhìn cô.

Lòng bàn tay chai sạn mỏng của Chu Duật Hoành vỗ vào sống lưng cô khiến cô tê dại, như bị điện giật.

“...

Mẹ anh đưa, anh hỏi bà ấy đi.” Chu Duật Hoành “ồ” một tiếng “Sao lại mắng anh rồi?” Ôn Nhiễm trở tay định gạt tay anh ra, nhưng cô không gạt được, còn bị anh cắn ngược lại một cái “Sờ anh làm gì.” Ôn Nhiễm tức đến mức muốn lấy giày cao gót ném vào đầu anh, cô nghiến răng nghiến lợi “Mẹ anh chọn lễ phục, anh tự đi mà hỏi bà ấy ” “Bảo sao hôm nay mí mắt anh cứ giật liên tục, hóa ra là mẹ anh đâm sau lưng anh.” Chu Duật Hoành bóp eo cô, xoay người cô nửa vòng.

Ôn Nhiễm còn chưa kịp phản ứng thì một xúc cảm hơi lạnh đã áp lên lưng cô.

“Đẹp thật, nhưng sau này đừng mặc.” Ôn Nhiễm ý thức được anh đang hôn lưng cô.

Làn da trắng nõn lập tức nổi lên một tầng da gà nhỏ.

Cô giãy giụa muốn thoát khỏi đùi anh nhưng lại bị anh kiểm soát chặt hơn.

Nụ hôn rơi xuống vai cô, anh ta đổi ý “Có thể mặc, nhưng chỉ được mặc ở nhà cho anh xem thôi.” “Chu Duật Hoành, anh có bị bệnh không đấy ” Chút sức lực này của Ôn Nhiễm chẳng khác gì mèo cào ngứa đối với anh, không có bất kỳ tác dụng nào, ngược lại còn khiến anh càng thêm ngứa ngáy trong lòng.

Môi mỏng của anh di chuyển lên trên, vừa chạm vào vành tai đỏ ửng của cô thì tiếng gõ cửa “cộc cộc cộc” vang lên.

“Duật Hoành, Ôn Nhiễm?

Hai đứa có ở trong đó không?” “Mẹ anh ” Ôn Nhiễm nhân lúc anh nới lỏng lực mà vội vàng thoát ra đứng dậy.

Chu Duật Hoành ngả người về sau, ngẩng đầu thở ra một hơi để bình phục du͙c vọng cuồn cuộn “Anh thật sự nghi ngờ em đang mượn cơ hội để mắng anh đấy.” “Nghe ra được là tốt rồi.” Ôn Nhiễm mặc kệ anh có bình phục hay chưa mà đi thẳng đến mở cửa.

Bà Ninh Nhân nhìn cô, rồi nhìn người trên sofa, xác nhận y phục hai người chỉnh tề thì mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó là những lời lải nhải theo kiểu trưởng bối, chủ yếu là dành cho Chu Duật Hoành “Đừng tham vui nhất thời, chuyện này cần nhìn xa trông rộng.

Muốn tốt mà không được thì đó là nỗi đau cả đời.” Gương mặt Chu Duật Hoành tối sầm đi nửa tấc.

Anh mất năm giây để hiểu được chuỗi lời lẽ của bà Ninh Nhân, rồi mất thêm vài giây để phán đoán gương mặt hư không, cố gắng trấn tĩnh của Ôn Nhiễm, và đưa ra kết luận.

“Em lại bép xép gì với mẹ anh nữa?” Ôn Nhiễm nghiêng người lách ra ngoài chuồn mất.

“Em đứng lại đó cho anh ” Chu Duật Hoành định đuổi theo nhưng bà Ninh Nhân giữ chặt anh lại, dặn dò bên tai “Con nhịn một chút đi.

Ôn Nhiễm cũng vì tốt cho con thôi.

Không phải chỉ là một thời gian sao, cắn răng là qua được.” Gương mặt Chu Duật Hoành đen như mực “Chỉ có mẹ tin




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status