Những lời lải nhải, cằn nhằn cứ liên tiếp tuôn ra.
Ôn Nhiễm coi như đang nghe chim hót ngoài cửa sổ, lấy một chiếc bánh kem nhỏ trên bàn đồ ngọt ăn, đóng chặt tai lại, không nghe không để ý.
Chỉ là cô có thể đao thương bất nhập, còn bà Ninh Nhân thì không.
Mấy phu nhân nói thêm một câu, khí thế của bà ấy lại hạ thấp đi một phân, thấp đến mức sau này mặt bà ấy gần như sắp chạm sàn.
Bà Ninh Nhân không dám ngẩng đầu, đương nhiên Ôn Nhiễm cũng nhận không ít ánh mắt hình viên đạn mà bà ấy bắn qua cô.
“Chu phu nhân, sao bà không nói gì vậy?
Đừng cứ hễ nhắc đến chuyện này là bà tỏ vẻ không quan tâm.
Chúng tôi đều biết, trong lòng bà thật sự rất để tâm mà.” “Các vị thích nói chuyện nhà tôi như vậy sao?
Hay là lần sau đến nhà tôi dựng sân khấu rồi các vị từ từ nói chuyện?” Giọng một người đàn ông chen vào, giọng điệu cà lơ phất phơ, vừa như mắng người lại vừa như nói đùa.
Ôn Nhiễm quay đầu lại thì thấy Chu Duật Hoành bước đến.
Ánh mắt ẩn chứa ý vị không rõ của anh dừng lại trên người cô hai giây.
Chu Duật Hoành hiếm khi mặc một bộ vest màu sắc nhạt, màu sắc lại cùng tông với chiếc lễ phục của Ôn Nhiễm, trông vô cùng xứng đôi.
“Duật Hoành, cháu nói gì thế.
Mọi người không có ý gì khác, chỉ là đang nói chuyện phiếm thôi mà.” Chu Duật Hoành cười nhạo một tiếng “Nói chuyện phiếm mà cũng có thể nói đến chuyện nối dõi tông đường của nhà chúng tôi.
Người không biết còn tưởng vài vị phu nhân đây mới là mẹ tôi đấy.
Nhiều mẹ đến quản tôi như vậy, tôi không có phúc thụ hưởng đâụ” “Duật Hoành ” Bà Ninh Nhân ngoài miệng là giọng trách mắng, nhưng trong lòng lại âm thầm sảng khoái “Sao lại nói chuyện với trưởng bối như vậy, không lớn không nhỏ.” Nói rồi, bà ấy quay sang vài vị phu nhân “Duật Hoành nhà tôi đã bị chiều hư từ bé, không biết ăn nói, các vị đừng để bụng.” “Không đâu, không đâụ” Vài vị phu nhân cười gượng, trong lòng thầm trợn trắng mắt, đây mà gọi là không biết ăn nói sao?
Một cái miệng có thể cân cả đám.
Chu Duật Hoành kéo Ôn Nhiễm đang điên cuồng ăn chiếc bánh kem sang một bên “Vậy các vị tiếp tục nói chuyện phiếm nhé.
Tôi và vợ tôi đi thâm nhập nói chuyện về chuyện nối dõi tông đường đây.” Thâm nhập...
Nói chuyện...
Các phu nhân “...” Bà Ninh Nhân che mặt “...” Phòng nghỉ của sảnh tiệc nằm ở lầu hai.
Vừa vào phòng nghỉ, chiếc bánh kem nhỏ trong tay Ôn Nhiễm đã bị cướp mất.
Chu Duật Hoành ăn hết chiếc bánh kem của cô chỉ trong hai miếng, còn chê cô “Bình thường cái miệng của em cãi anh bép xép như thế, sao trước mặt mấy người đó thì em lại câm như hến?
Không biết cãi lại sao?” “Tôi đâu phải là thái tử gia nhà họ Chu, tôi không có cái năng lực “xong việc” đó.” Ôn Nhiễm không nói gì cũng bị bà Ninh Nhân bắn “đạn”.
Nếu cô mở miệng cãi lại thì còn gì nữa.
“Em không phải thái tử gia nhà họ Chu, em là thái tử phi, em sợ cái gì.” Trong xương cốt Chu Duật Hoành thực chất rất hỗn, không kiêng nể gì.
Anh còn bày mưu cho cô “Cãi không lại thì em đánh đi.
Cùng lắm thì cởi giày cao gót trên chân ra gõ vào trán họ, một nhát là trúng, bảo đảm một lần là nổi tiếng.” Ôn Nhiễm cạn lời “...” Cô lười múa mép múa tay với anh “Anh đến đây làm gì?” “Kiểm tra cương.” Ôn Nhiễm từ cạn lời chuyển sang khó hiểu “Anh kiểm tra cái cương gì?”
|
/599
|

