Ly Hôn Rồi, Chu Tổng Truy Thê Đến Tuyệt Vọng

Chương 16

/599



lấp lánh ánh sáng “Em có thích không, cô mèo nhỏ của anh?” Cô vén váy, chạy như bay về phía anh, giẫm qua từng vệt sáng mà lao vào vòng tay anh.

Có lẽ anh đã quên hết những điều đó rồi.

Chu Duật Hoành thấy cô ngây người thì bật cười xoa đầu cô “Nhìn anh làm gì, anh đẹp hơn pháo hoa sao?” Giọng nói lười nhác của anh luôn toát ra vẻ không nghiêm túc, những câu nói đơn giản cũng bị anh biến thành lời tán tỉnh.

Cận Mục cười nhìn ba người, nâng ly chạm vào ly rượu của Chu Duật Hoành.

Không biết là muốn gây chuyện hay có mục đích gì khác, anh ta buột miệng “Chu phu nhân và cô Giang Hi Dao trông rất giống nhaụ Tổng giám đốc Chu thích kiểu người này sao?” Lời này vừa dứt, phòng VIP im lặng như tờ.

Chỉ còn tiếng pháo hoa “phanh phanh phanh” nổ không ngừng bên ngoài.

Cận Mục không thuộc giới của họ, chỉ gần đây mới thân thiết với Chu Duật Hoành nên mới được chấp nhận.

Đương nhiên anh ta không biết những chuyện rắc rối bên trong.

Thông thường, bạn bè trong giới đều cố tình tránh đề tài này để tránh sự xấu hổ.

Cận Mục thì hay rồi, trực tiếp nói ra ngay trước mặt cả ba người.

Phó Tắc Án cau mày, cố ý lái sang chuyện khác, nâng ly rượu lên “Nào nào nào, pháo hoa đẹp thế này sao có thể thiếu champagne được, cạn ly ” Những người bạn vội vàng cụng ly để xoa dịu sự ngượng ngùng.

Nhưng Cận Mục không nhúc nhích, mắt anh ta vẫn nhìn chằm chằm Chu Duật Hoành, dường như nhất quyết đòi một câu trả lời.

Giữa tiếng ly rượu chạm nhau của mọi người, Ôn Nhiễm nghe thấy giọng nói quen thuộc kia cất lên “Tổng giám đốc Cận đã từng sưu tầm đĩa lậu chưa?

Không mua được đĩa gốc thì đành mua tạm đĩa lậu về chơi vậy.” Bùm...

Tiếng pháo hoa như nổ tung bên tai làm đầu óc Ôn Nhiễm vang lên ầm ầm.

Phó Tắc Án không tài nào cứu vãn được, anh ấy đau đầu đi đến sau ghế sofa, ấn vai Chu Duật Hoành “Cậu say rồi.” Rồi anh ấy quay sang Ôn Nhiễm, trịnh trọng giải thích một lần nữa “Cậu ấy say nói mê sảng đấy, chị đừng để bụng.” Trong căn phòng VIP ấm áp như mùa xuân, Ôn Nhiễm lại cảm thấy lạnh buốt khắp người, hơi lạnh thấm vào từng khớp xương.

Pháo hoa kết thúc, Lâm Mộc Thần bước lại từ bên cửa sổ kính, cảm thấy không khí rất kỳ quái.

Ôn Nhiễm đứng dậy một cách vô cảm “Đi thôi.” Giang Hi Dao lên tiếng giữ lại “Nhiễm Nhiễm, không chơi thêm chút nữa sao?” Tay Phó Tắc Án nghiêng đi, champagne không may đổ vào người Giang Hi Dao.

Cô ta kêu lên một tiếng nhỏ, luống cuống lau dọn.

Ôn Nhiễm kéo Lâm Mộc Thần đi ra ngoài.

“Tên tra nam và con tiểu tam đó bắt nạt cậu à?” Lâm Mộc Thần nhận ra tâm trạng Ôn Nhiễm rất tệ.

Ôn Nhiễm khựng bước, buông tay cô bạn ra, cô đi thẳng đến trước mặt Chu Duật Hoành, bưng ly rượu lên và hất thẳng vào mặt anh.

Champagne màu vàng chảy dọc theo tóc người đàn ông làm ướt mảng lớn áo sơ mi ở ngực, ẩn hiện đường nét cơ ngực săn chắc.

“Anh thì có khác gì đĩa lậu đâụ” Nói rồi, Ôn Nhiễm quay lưng đi thẳng không ngoảnh lại.

Đợt pháo hoa thứ hai kết thúc, du thuyền đã cập bến.

Lâm Mộc Thần ngồi trên xe mới kịp hiểu lời nói của Ôn Nhiễm vừa rồi.

“Nhiễm Nhiễm, vừa nãy cậu nói là thật hay giả?

Chu cặn bã là đĩa lậu sao?” Ôn Nhiễm đang lái xe, không nói gì.

Lâm Mộc Thần trầm ngâm “Vậy đĩa gốc là cái cậu trai nhỏ kia à?” Trong ký ức của Ôn Nhiễm có một cậu trai




/599

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status