” Sắc mặt Giang Hi Dao hơi thay đổi “Cô nói ai đó?” “Nói cô đấy Mặt cô to hơn cả mông.
Cô quả thực là con cóc ghẻ...
Áu ” Chưa kịp nói hết câu, Ôn Nhiễm đã nhéo cô bạn một cái, nói nhỏ “Người trong tim tên Chu cặn bã đó, đừng có chọc cô ta.
Tớ không bảo vệ được cậu đâụ” Chu Duật Hoành tai thính, nhướng mày nhìn sang “Em gọi anh là gì?” “Chu Trà Trà.
Khen anh thơm ngào ngạt, chọn nước hoa giỏi.” Ôn Nhiễm bịa đại.
Chu Duật Hoành đương nhiên không tin, anh cong khóe môi cười một cái, nhưng cũng không nói gì thêm.
Ôn Nhiễm bước tới, còn chưa kịp tìm chỗ ngồi thì Lâm Mộc Thần đã kéo cô và nhấn mạnh xuống ghế sofa...
Ngay giữa Chu Duật Hoành và Giang Hi Dao.
Nụ cười trên môi Giang Hi Dao vụt tắt.
Một người vợ như Ôn Nhiễm, cần gì phải nhường ghế?
Lâm Mộc Thần hoàn thành nhiệm vụ, vỗ tay rồi đi sang một bên ngồi.
Dáng ngồi của Chu Duật Hoành khá lười biếng.
Cánh tay trái anh lười nhác tựa trên lưng ghế.
Ôn Nhiễm ngồi bên phải anh.
Anh điều chỉnh tư thế ngồi, thuận tiện đổi tay khác đặt lên sofa.
Tư thế này trông giống như đang ôm hờ lấy Ôn Nhiễm, nhưng thực chất lại không phải.
Người đàn ông trên chiếc sofa bên cạnh cười nói “Vị này chắc là Chu phu nhân.
Rất hân hạnh, lần trước ở trường học không ai giới thiệu, xin lỗi vì đã không chào hỏi.” Ôn Nhiễm nhận ra anh ta là người đàn ông đi cùng Chu Duật Hoành ở trường học lần trước.
“Cận Mục.” Người đàn ông tự giới thiệụ Thì ra anh ta là Cận Mục.
Ôn Nhiễm gật đầu “Tôi là Ôn Nhiễm.” Chu Duật Hoành cúi người lấy rượụ Khi trở lại tư thế thẳng, anh hơi xê dịch vị trí, vô tình che chắn Ôn Nhiễm.
Không khí trong phòng VIP trở nên rất kỳ lạ sau khi Ôn Nhiễm và Lâm Mộc Thần đến, dù sao thì cũng không còn náo nhiệt như cái không khí mà họ nghe được ở boong tàu tầng một.
Nhưng Ôn Nhiễm không quan tâm.
Nếu không phải thấy Lâm Mộc Thần lạnh đến mức sắp chịu không nổi, cô đã không bước vào ngồi.
Rất nhanh, đợt pháo hoa thứ hai bắt đầụ VIP quả là VIP, không chỉ không bị lạnh mà tầm nhìn cũng vô cùng tuyệt vời.
Lâm Mộc Thần đứng bên cửa sổ kính sát đất, điên cuồng chụp ảnh để trang hoàng mạng xã hội của mình.
Giữa tiếng pháo hoa nổ vang trời, Ôn Nhiễm nghe thấy Chu Duật Hoành hỏi “Muốn đến du thuyền xem pháo hoa sao không nói cho anh biết?” Ôn Nhiễm nhìn chằm chằm pháo hoa ngoài cửa sổ, không quay đầu lại “Nói trước để anh tránh chuyến đi của chúng em sao?
Xin lỗi nhé, em đã làm ảnh hưởng đến khoảnh khắc đoàn tụ của hai người rồi.” “Cái miệng em chỉ giỏi cãi lý với anh thôi.” Ôn Nhiễm không nhịn được câu này, quay đầu nhìn anh “Chứ còn gì nữa?
Dám cãi cô búp bê sứ của anh khóc, anh không đau lòng sao?” Cô búp bê sứ lại gần hóng chuyện “Nhiễm Nhiễm, cô xem pháo hoa đẹp thật đấy Tôi nói muốn xem pháo hoa, Duật Hoành liền cố ý liên hệ người ta, làm cho màn pháo hoa tối nay tăng thêm quy mô, chúng ta có thể xem đã mắt luôn.” Bàn tay đặt trên đùi Ôn Nhiễm đột nhiên siết chặt, cô nhìn về phía Chu Duật Hoành.
Pháo hoa rực trời...
Đã từng, anh cũng từng vì cô mà sắp đặt.
Đêm hè, những chùm pháo hoa rực rỡ như một lời tỏ tình lãng mạn.
Ánh sáng chiếu rọi gương mặt tuấn tú của người đàn ông càng thêm động lòng người.
Pháo hoa lộng lẫy nở rộ phía sau, anh dang rộng vòng tay về phía cô, đôi mắt
|
/599
|

