Lục Tổng Phát Điên Truy Vợ

Chương 20

/630



người… các anh sẽ thả em, đúng không?” Tại biệt thự Ngự Viên, Lục Cảnh Sâm tràn đầy sát khí quay trở lại trước mặt Thẩm Ngưng, giọng lạnh băng.

“Đi với tôi.” Nói xong, hắn mặc kệ cô có đồng ý hay không, trực tiếp kéo mạnh cô ra ngoài.

Nhưng khi gần đến xe, không biết lấy đâu ra sức lực và dũng khí, Thẩm Ngưng hất phăng bàn tay đang nắm chặt cổ tay mình.

Cô nhíu mày, giọng lạnh lùng.

“Lục Cảnh Sâm, anh định đưa tôi đi đâu?

Người đàn bà anh nâng như bảo bối bị bắt cóc rồi, mà anh còn rảnh dẫn tôi ra ngoài?” Thẩm Ngưng đâu phải kẻ ngốc.

Trong lòng hắn, Lý Nhược Sương quan trọng thế nào, cô còn rõ hơn ai hết.

Thế mà giờ hắn không đi cứu người phụ nữ đó trước, lại đột ngột quay về bắt cô đi theo… không đáng ngờ mới lạ.

“Lên xe.

Tôi không có thời gian nói nhảm với cô.” Giọng hắn trầm thấp, đầy đe doạ.

Thẩm Ngưng nheo mắt, rồi siết chặt tay, đứng yên không nhúc nhích.

“Cho dù muốn giết tôi, anh cũng nên cho tôi biết lý do chứ.” Người phụ nữ cứng đầu này khiến hắn hoàn toàn mất kiên nhẫn.

Lục Cảnh Sâm nắm lấy cổ tay cô, thô bạo kéo cửa xe rồi ép cô, với cái bụng nặng nề vào ghế saụ Thẩm Ngưng run rẩy vì tức giận, giọng lạnh như băng bật ra không chút kiêng nể.

“Lục Cảnh Sâm, anh điên rồi à?

Người đàn bà anh yêu bị bắt rồi mà anh còn ở đây lôi kéo tôi.

Lỡ cô ta bị giết thì sao?” “Câm miệng.

Cô còn nói thêm một chữ, tôi lập tức cắt thuốc của Thẩm Trạch.” Tiếng quát giận dữ rơi xuống, hắn vòng đến ghế lái, khởi động máy và phóng xe như gió.

Một lúc saụ Từ ghế sau, vang lên giọng nói nhỏ, yếu ớt nhưng kiên quyết của Thẩm Ngưng vang lên.

“Lục Cảnh Sâm, nếu anh còn là đàn ông… thì đừng mang người bên cạnh tôi ra uy hiếp tôi.” Đang lái xe, ánh mắt âm trầm của Lục Cảnh Sâm khẽ nheo lại.

Qua gương chiếu hậu, hắn nhìn thấy gương mặt tái nhợt của cô.

“Tôi có phải đàn ông hay không… chẳng phải cô rõ nhất sao?

Không thì tự sờ cái bụng của cô đi.

Nếu không phải tôi, hừ… nó có thể lớn đến mức này sao?” Những lời trực diện và trần trụi khiến sắc mặt Thẩm Ngưng càng thêm trắng bệch.

Cô quay đầu sang cửa sổ, đôi tay run run bóc một viên kẹo bỏ vào miệng, như muốn xoa dịu nỗi đau và đắng chát trong lòng.

Thẩm Trạch là em trai cô, nhưng không phải ruột thịt.

Giống như cô, cậu cũng là đứa trẻ được nhà họ Thẩm nhận nuôi năm xưa.

Chỉ là sau này, sau khi vợ chồng họ Thẩm có con của mình, cô và Thẩm Trạch bị đuổi khỏi Thẩm gia.

Những năm qua, bên cạnh cô ngoài Thẩm Trạch ra không có bất kỳ người thân nào, nhưng cậu bé đó từ nhỏ đã ốm yếu bệnh tật, phải dùng thuốc duy trì sự sống lâu dài.

Rõ ràng là độ tuổi tươi đẹp như hoa, nhưng cậu bé lại trưởng thành và nhẫn nhịn hệt như Thẩm Ngưng, người đã trải qua năm năm hôn nhân đầy vết thương.

Cậu bé năm nay mười bảy tuổi rồi, nhưng tâm trí lại trưởng thành như người bốn mươi bảy tuổi, cô cũng không biết liệu cậu bé tinh ý đó rốt cuộc có phát hiện ra sự bất thường giữa cô và Lục Cảnh Sâm hay không, nhưng thuốc của cậu bé, tuyệt đối không thể ngừng.

Mà bản thân cô lại không có khả năng chu cấp thuốc cho cậu bé, cho nên tất cả đều do Lục Cảnh Sâm sắp xếp.

Giờ đây, hắn đột nhiên lấy chuyện này ra đe dọa cô, cô lập tức giống như quả bóng xì hơi, không dám làm trái




/630

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status