Lục Tổng Phát Điên Truy Vợ

Chương 19

/630



Lý Nhược Sương thoáng hoảng.

Đối mặt với hai người đàn ông mặt mũi hung dữ, sự ác độc trong lòng cô ta bắt đầu nguyền rủa Thẩm Ngưng không biết bao nhiêu lần.

Tiện nhân, tất cả đều tại cô ta nên mình mới bị bắt cóc.

“Đại ca, các người bắt nhầm người rồi.

Tôi… tôi không phải Lục phu nhân.

Làm ơn, xin các người đừng làm hại tôi, đừng làm hại con tôi.” Lý Nhược Sương là kẻ thông minh.

Cô ta biết con bài duy nhất lúc này là đứa bé trong bụng.

Cô ta không chắc hai tên đàn ông này có nể tình cô ta đang mang thai mà mềm lòng hay không, nhưng ít nhất phải thử.

“Mẹ nó, vậy là thật sự bắt nhầm rồi?

Đại ca, giờ làm sao?

Lục Cảnh Sâm đã cho người tìm tụi mình khắp nơi rồi.” Tên được gọi là đại ca cũng thấy phiền.

Hắn không ngờ đám thuộc hạ vô dụng lại bắt nhầm người.

Bảo chúng đi bắt vợ của Lục Cảnh Sâm, nhìn xem chúng mang về cái gì?

“Bụng bầu cao thế này sao?

Khốn kiếp, cho dù bọn tao có không phải người thì cũng không làm mấy chuyện thất đức như vậy.

Huống hồ phía trên đã dặn đi dặn lại chỉ cần hạ bớt khí thế của Lục Cảnh Sâm, đừng để xảy ra mạng người.” “Cô và Lục Cảnh Sâm có quan hệ gì?” Ánh mắt sắc bén đầy sát khí của người đàn ông lạnh lùng dán chặt lên người Lý Nhược Sương.

Người là bắt nhầm, nhưng bảo thả ngay lập tức thì không thể.

Nhưng giữ lại cũng không được, cô ta đang mang thai, một khi xảy ra chuyện, bọn hắn khó mà gánh nổi trách nhiệm.

Quan trọng nhất lúc này là phải hỏi rõ quan hệ giữa cô ta và Lục Cảnh Sâm rồi mới tính bước tiếp.

Dù sao thì Lục Cảnh Sâm đâu phải người tốt lành gì.

Nếu không có quan hệ đặc biệt, hắn sao có thể hốt hoảng bế cô ta vào bệnh viện cấp cứu?

Lý Nhược Sương nhìn ánh mắt âm u hiểm độc của gã đàn ông, toàn thân run nhẹ.

Trong đáy mắt cụp xuống thoáng hiện lên tia sắc bén của sự tính toán.

Ban đầu cô ta định nói mình là em gái của Lục Cảnh Sâm, nhưng nghĩ lại… vụ bắt cóc này chắc chắn có liên quan đến Thẩm Ngưng.

Cô ta liền đổi giọng, trông yếu đuối đáng thương đến mức ai nhìn cũng đau lòng.

“Em và Lục tổng chẳng có quan hệ gì hết.

Em là bạn thân của Lục phu nhân.

Hôm nay tụi em hẹn nhau đi dạo phố, nhưng giữa đường xảy ra tai nạn xe.

Lục phu nhân thấy em bị chảy máu nên mới vội bảo Lục tổng đưa em đến bệnh viện cấp cứụ” “Thật mà đại ca.

Lục tổng là người thế nào, chắc các anh cũng biết.

Nếu không phải Lục phu nhân mở miệng nhờ, dù đứa nhỏ trong bụng em có chảy máu ngay trước mặt, hắn cũng chẳng buồn liếc lấy một cái.” Lý Nhược Sương vừa nói vừa nức nở, gương mặt lem đầy nước mắt, tay run rẩy ôm bụng trông rất đáng thương.

“Đại ca, em xin các anh… con em đã năm tháng rồi, mỗi ngày đều động đậy.

Em cầu xin các anh tha cho mẹ con em.

Các anh muốn bao nhiêu tiền em cũng đưa.

Chỉ cần… tha cho em và đứa bé.” Hai gã đàn ông bị tiếng khóc làm phiền đến bực, nhưng khi nhìn sang cái bụng lớn của cô ta, lại không cam tâm buông tay.

“Bọn tao cũng muốn thả mày, nhưng giờ Lục Cảnh Sâm đang lùng sục cả thành phố.

Mà Lục phu nhân thật sự lại không ở trong tay bọn tao.

Thả mày ra lúc này?

Chẳng phải chui đầu vào lưỡi dao của hắn sao?” Ánh mắt Lý Nhược Sương lóe lên sự hiểm độc.

“Nếu em có cách khiến Lục phu nhân đến đây đổi




/630

THICH DOC TRUYEN

Đa số thông tin và hình ảnh trên website đều được sưu tầm từ các nguồn trên Internet. Website hay upload-er không sở hữu hay chịu trách nhiệm bất kỳ thông tin nào trên đây. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức.

Chính sách bảo mật

Điều khoản sử dụng

LIÊN HỆ ADMIN

adsdoctruyen@gmail.com

DMCA.com Protection Status